Cuộc hành trình không dễ dàng

Rate this post

(Baonghean.vn) – Tuần qua, khi các chỉ tiêu thu ngân sách của Nghệ An nói riêng và các tỉnh Bắc Trung Bộ nói chung xuất hiện trên các phương tiện truyền thông, ngay lập tức một bộ phận cư dân mạng “dậy sóng”. Đây có thể coi là một tín hiệu tích cực khi nhiều người dân ngày càng quan tâm hơn đến những vấn đề cơ bản của tỉnh.

Bên cạnh những bình luận chứa đựng sự “phản biện” thì cũng có không ít những phát ngôn mang tính “quy ước”. Mặc dù nó có thể mộc mạc, nó có thể thô và rời rạc hoặc không thực tế, tất cả những đóng góp đều được đánh giá cao. Không khó để chúng ta nhận ra rằng dù ở trạng thái tình cảm nào, với góc nhìn và cách thể hiện nào cũng đều cháy bỏng khát vọng phát triển quê hương.

Có thể khẳng định, xây dựng Nghệ An trở thành tỉnh khá trong tương lai là khát vọng chính đáng, cao đẹp của “lòng dân”, dường như trùng khớp với những gì “ý đảng” đã và đang hướng tới. .

Hành trình không đơn giản ảnh 1

Toàn cảnh thành phố Vinh. Ảnh: Lê Thắng

“Nghệ An trở thành tỉnh khá” cũng là tâm nguyện của Chủ tịch Hồ Chí Minh lúc sinh thời, cũng là nguyện vọng của nhân dân cả nước. Trước khi ngồi vào bàn viết, tôi lên mạng search cụm từ khóa “Nghệ An trở thành tỉnh khá” và có 1.246.620 kết quả. Trong đó có những phát biểu của các vị lãnh đạo, chuyên gia cách đây nhiều năm, thậm chí nhiều … nhiệm kỳ. Điều đó ít nhiều nói lên danh hiệu “khá giả” một thời là niềm ao ước và đến bây giờ vẫn là niềm ao ước.

Theo lẽ thường, “công bằng” là trên mức trung bình, và “tốt nhất” có lẽ cao hơn một bậc. Như vậy, khi Bác Hồ nói “Nghệ An trở thành một trong những tỉnh giỏi nhất miền Bắc” thì có lẽ Bác đã muốn tỉnh nằm trong tốp đầu. Từ suy luận như vậy, chúng ta có thể tạm chia thành 3 giai đoạn: Giai đoạn thứ nhất là “thoát nghèo”, giai đoạn thứ hai là “khá”, và giai đoạn thứ ba là vươn lên “khá nhất”. Rõ ràng đây không thể là một hành trình đơn giản.

Trước hết, chúng ta hãy đặt câu hỏi, chúng ta đã “tốt” đến mức nào? Nghệ An nằm ở đâu trên bản đồ kinh tế – xã hội “Miền Bắc”? Không ai dừng lại “đợi” chúng tôi, và bao năm qua chúng tôi không phải tồn tại tình trạng “dậm chân tại chỗ”. Bằng chứng là quy mô kinh tế tăng 1,44 lần, GRDP bình quân đầu người tăng 1,57 lần.

Công bằng mà nói, mấy chục năm gần đây ở Nghệ An chúng tôi đã có những bước phát triển vượt bậc trên tất cả các lĩnh vực. Tốc độ tăng trưởng kinh tế bình quân 5 năm 2006 – 2010 đạt 9,75%. Tốc độ tăng trưởng bình quân giai đoạn 2011 – 2015 đạt 7,89%. Tốc độ tăng trưởng giai đoạn 2015 – 2018 tương đương 8% / năm. Riêng năm 2019 (trước đại dịch) tăng trưởng GRDP đạt 9,03%; GRDP bình quân đầu người 43,08 triệu đồng.

Nhờ vậy, trong 15 năm qua, kinh tế Nghệ An liên tục tăng trưởng khá, cao hơn mức bình quân chung của cả nước. Đặc biệt, cơ cấu kinh tế chuyển dịch tích cực, tỷ trọng khu vực công nghiệp, xây dựng và dịch vụ tăng từ 77,62% năm 2018 lên 78,64% năm 2019; tỷ trọng khu vực nông, lâm nghiệp và thủy sản giảm từ 22,38% năm 2018 xuống còn 21,36% năm 2019. (Năm 2020, 2021 do ảnh hưởng của đại dịch, tác giả xin phép không sử dụng số liệu để minh chứng) .

Hành trình không đơn giản ảnh 2

Tỉnh Nghệ An đang đẩy nhanh tiến độ lập Quy hoạch vùng tỉnh giai đoạn 2021-2030, tầm nhìn đến năm 2050. Ảnh tư liệu: Sách Nguyễn – Thanh Cường – Lê Thắng

Một trong những con số đang gây sốt trên không gian mạng là năm 2021 Nghệ An là tỉnh đứng thứ 4 về mua sắm ô tô (chỉ sau Hà Nội, TP.HCM và Hải Phòng). Diện mạo đô thị thay đổi từng ngày. Kinh tế về đêm (phố đi bộ) từ một thuật ngữ xa lạ bỗng trở nên quen thuộc. Nghệ An vẫn là một trong những địa phương nổi tiếng trong lĩnh vực giáo dục qua các kỳ thi quốc gia và quốc tế. An ninh – quốc phòng được giữ vững. Cải cách hành chính có nhiều tiến bộ… Chỉ số năng lực cạnh tranh cấp tỉnh (PCI) trước đại dịch tăng lên thứ 19 cả nước. Rõ ràng, đây là những điểm sáng tích cực cho bức tranh kinh tế – xã hội của tỉnh.

Tuy nhiên, điều không ai có thể phủ nhận và cũng không ai mong muốn là Nghệ An vẫn là một tỉnh nghèo. Thu nhập bình quân đầu người còn thấp so với cả nước, các chỉ tiêu kinh tế công nghiệp và đô thị còn khiêm tốn. Câu chuyện bội chi vẫn là một bài toán cần giải. “Khá tỉnh” vẫn còn là một điểm đến đầy gian nan ở phía trước.

Đúng là không thể đánh giá mức tăng trưởng lạc quan của bạn ở trạng thái tĩnh. Có nghĩa là không chỉ so sánh chúng ta với chính mình mà quên mất rằng, trong khi chúng ta trưởng thành thì các địa phương khác cũng trưởng thành theo. Ta so sánh trục tung mà không quên trục hoành. Chừng nào chúng ta vẫn lấy mô hình tăng trưởng “năm sau cao hơn năm trước” làm hài lòng, thì danh hiệu tỉnh khá vẫn là một cái đích rất xa vời. Đó có lẽ cũng là một trong những lý do khiến cư dân mạng “bàn tán xôn xao” trên không gian mạng. Rõ ràng, ở góc độ thu ngân sách, có vẻ như hai nước láng giềng của chúng ta “nhỉnh” hơn. Xét về con số ở “thì hiện tại”, rõ ràng các tỉnh giáp ranh Nghệ An đã và đang đạt được những thành tựu rất quan trọng và đáng khích lệ, là bài học tham khảo quan trọng dù biết rằng việc sử dụng một vài chỉ số đương thời để đánh giá chiến lược tổng thể là chưa đủ. .

Chúng ta nói đến lợi thế “đất rộng người đông”, đó có phải là lợi thế thực sự của Nghệ An khi 80% đất đai của chúng ta chỉ là đất rừng? Lợi thế “đông người” có thực sự trở thành năng lượng kinh tế – xã hội khi cơn “bạo bệnh hồi hương” vừa qua đã hé lộ thực trạng nơi lao động trẻ Nghệ An chọn làm nơi sinh sống?

Nói là “biển bạc” nhưng liệu chúng ta có khả năng xây dựng cảng nước sâu như các địa phương khác? Chúng ta nói “có sân bay quốc tế” nhưng liệu có xứng với hai từ “quốc tế” hay chỉ là “nhà xe” của những hành trình?

Chúng ta tự hào về thành tích “học bổng” của mình, nhưng liệu có mấy ai trở về quê hương “sinh tử”? Từ khóa “ăn nên làm ra” vẫn còn rất xa vời nếu bạn cứ tự ru ngủ mình bằng những lợi thế tự phong! Israel có lợi thế gì về trồng trọt, Singapore lấy đâu ra “đất rộng người nhiều”?

Biên độ thay đổi không chỉ phụ thuộc vào biên độ của kỳ vọng. Có lẽ đã đến lúc người dân tỉnh nhà cần có sự bứt phá từ tư duy “năm sau cao hơn năm trước” thì mới có thể chạm đến 4 chữ “kỳ tích sông Lam”.

Có lẽ không phải ngẫu nhiên mà cư dân mạng lại “phát hỏa” thích thú với những con số kinh tế ngân sách như vậy. Không chỉ “nóng ruột” mà họ cho rằng họ nhận thấy đã khơi dậy được niềm mong mỏi trong cán bộ, đảng viên và nhân dân. Họ nhận thấy Nghệ An đang bắt đầu thay đổi. Nhịp sinh trưởng tích cực đã hình thành, một sức sống mới đã được tạo ra. Họ tin tưởng và kỳ vọng vào một đội ngũ lãnh đạo trẻ và đầy nhiệt huyết. Không gì là không thể, nếu khơi dậy được sức mạnh nội sinh của con người xứ Nghệ thì chúng ta sẽ làm được. Tất nhiên đó không bao giờ là một cuộc hành trình đơn giản.

Leave a Reply

Your email address will not be published.