Lời người xưa đã thức tỉnh

Rate this post

Càng thấm nhuần chủ nghĩa Mác – Lê-nin, chúng ta càng phải quý trọng truyền thống tốt đẹp của ông cha đi trước. ”Một“ ngọn núi ”vĩ đại là nhà thơ yêu nước Nguyễn Đình Chiểu, người được UNESCO vinh danh là Danh nhân văn hóa thế giới với những cơ sở sáng tác văn thơ yêu nước, giàu giá trị nhân đạo, đáng trân trọng, yêu thương con người, có ý nghĩa văn hóa, giáo dục sâu sắc, có sức ảnh hưởng to lớn.

Cụ Đồ Chiểu có câu thơ bất hủ: “Chở mấy con tàu không chở / Đâm mấy kẻ gian chẳng ác”, ta vẫn hiểu đó là nói về sứ mệnh của con thuyền nghệ thuật chở đạo lý, người nghệ sĩ là kẻ sĩ. Sử dụng bút như một vũ khí chống lại kẻ xấu và kẻ gian.

Một trong những bài thơ của cụ Đồ Chiểu có ý nghĩa răn dạy sâu sắc là bài “Thà làm mù”. Mở đầu bài thơ, tác giả viết: “Thà giữ đạo tại gia / Thà có mắt cha không thờ”. Không chỉ là gia phong (gia phong), “gia giáo”, rộng hơn là “Đạo Tổ quốc”, là đạo lý, phép tắc của dân tộc. “Tổ phụ” là tổ tiên, là lịch sử. Người có đạo đức là người biết giữ gìn, bảo vệ, hy sinh vì đất nước. Kẻ vô đạo là kẻ quên tổ tiên, quên lịch sử. Nhìn vào tác phẩm (Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc), chúng ta hiểu thêm rằng Đồ Chiểu đã tạc nên một tượng đài tinh thần yêu nước bằng ngôn ngữ yêu thương, ngưỡng mộ và trân trọng.

“Thà mù mịt không màng danh lợi / Thà có mắt ăn mày”. Câu ca dao như muốn nói ngày nay: Danh dự của con người là quan trọng, là điều thiêng liêng. Đừng để danh dự của bạn bị hoen ố. Nhưng hiện nay, tại sao vẫn có những kẻ “có mắt”, ngang ngược bán rẻ danh dự, nhân cách để đổi lấy tiền bạc, lợi ích vật chất đang “rình rập”!

“Thà làm cho mù cả mắt / Thà có mắt thay lông, đổi râu”. Sống ở đời cần có bản lĩnh. Ngày nay nhiều hơn thế. Bởi trong hội nhập toàn cầu không thể tránh khỏi những luồng gió văn hóa độc hại từ bên ngoài thổi vào, nếu không có sức đề kháng sẽ rất dễ nhiễm độc. Muốn “trọn vẹn” phải có lý tưởng, có hiểu biết, có bản lĩnh để không a dua, a dua… Trước khi tiếp thu những cái hay, cái mới của con người thì phải là chính mình, nếu không sẽ là chính mình. biến thành người khác!

Còn nhiều điều phải học nữa, thiết nghĩ, những điều cụ Đồ Chiểu dạy về đạo đức, với người cách mạng chúng ta ngày nay cần đưa vào chương trình học tập, rèn luyện hàng ngày, coi đó như một cách tu dưỡng. , hiểu được những điều nhân văn, nhân bản trong cuộc sống.

Nhiều chuyên gia thế giới khẳng định Đồ Chiểu là cây đại thụ “liên hoa”, có cội rễ rất bền chặt, ăn sâu vào các vùng đất văn hóa: Truyền thống yêu nước, thương dân của văn hóa Việt Nam; những phẩm chất cao quý của Nho giáo; lòng từ bi của đạo Phật; Từ thiện công giáo. Những cành lá vươn cao thắp sáng lý tưởng hào hiệp, hào hiệp, yêu tự do của văn hóa Nam Bộ lúc bấy giờ, với tinh thần chống Pháp xâm lược. Điều này giải thích tại sao ông giỏi chữ Nho nhưng lại sáng tác phần lớn bằng chữ Nôm, nhắm vào tầng lớp dân nghèo đọc sách. Đó là con đường “chở Đạo” vì dân mà gần dân, sát dân. Là tấm gương sáng về ý chí, nghị lực, đạo đức phi thường, biết giúp đỡ mọi người, ông là tấm gương sáng cho đội ngũ trí thức ngày nay về trí tuệ, tình thương, và trách nhiệm với xã hội. Qua các tác phẩm của mình, ông đã để lại một di sản lớn có “mẫu số chung” với văn hóa nhân loại: ca ngợi con người, đấu tranh chống lại cái xấu, cái ác.

Ngẫm lại lời cụ Đồ Chiểu xưa để lại cho hậu thế, chợt tôi giật mình vì ngày nay có biết bao người, kể cả những người có chức có quyền, có học hàm, học vị “được cả dân, cả nước biết tên. ., nhưng vì không hết lòng vì nước, vì dân, họ đã tự biến mình thành những kẻ “mù quáng” trước những cám dỗ vật chất, dẫn đến vi phạm pháp luật và vướng vào vòng lao lý, thân bại danh liệt! âu cũng là hệ quả của việc tự cắt cội nguồn văn hóa, xa rời cội nguồn văn học thấm nhuần tình cảm yêu nước của tiền nhân.

NGUYÊN THANH

Leave a Reply

Your email address will not be published.