Nắm bắt thời cơ, tiêu diệt máy bay địch

Rate this post

Đầu năm 1973, ông Lê Đại Cường được điều động từ đơn vị thông tin về tham gia huấn luyện tên lửa A72 tại Tiểu đoàn 172, Trung đoàn 237, Quân chủng Phòng không-Không quân (PK-KQ), nay là Tiểu đoàn 172, Trung đoàn 64, Sư đoàn 361, Quân chủng Phòng không. Lực lượng – Không quân. Đến tháng 4-1975, đáp ứng yêu cầu của chiến trường, nhiều cán bộ, chiến sĩ Tiểu đoàn 172 được cấp trên giao nhiệm vụ phối hợp với quân đoàn chiến đấu. CCB Lê Đại Cương nhớ lại: “Sớm 14-4-1975, đồng chí Tiểu đoàn trưởng gặp tôi hỏi:“ Đi chiến đấu được không? ”. Nghe xong, tôi dứt khoát trả lời:“ Lâu nay chỉ là mơ thôi, em à. sẵn sàng để đi”.

Trước tinh thần dũng cảm đó, đồng chí Tiểu đoàn trưởng đã dang tay ôm lấy chiến sĩ Cường và động viên: “Chiến trường còn nhiều gian khổ, nguy hiểm. Chúc anh luôn có ý chí kiên cường, vượt qua mọi khó khăn, lập nhiều chiến công, giết nhiều quân thù đang tàn phá Tổ quốc. ” Ngay tối hôm đó, anh Cường được đưa ra sân bay Gia Lâm để bay vào Đà Nẵng. Sau đó, ông được biên chế về Đại đội 15, Tiểu đoàn 6, Sư đoàn Phòng không 673, Quân đoàn 2 (nay là Lữ đoàn Phòng không 673, Quân đoàn 2).

Ngày ấy, cuộc hành quân thần tốc trong Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử vô cùng khó khăn. Toàn Sư đoàn 673 vừa hành quân vừa chiến đấu với tinh thần “đánh địch mà đi, mở đường tiến công”. Mặc dù là một trong những chiến sĩ mới vào chiến trường, nhưng anh Cường luôn nỗ lực, làm tốt nhiệm vụ, góp phần thổi bùng khí thế thi đua với khẩu hiệu “Đi nhanh, bám sát đội hình / Phát huy hỏa lực của ta lan tỏa / Máy bay địch phải bắn rơi / Lập công dâng Bác, tháng năm đẹp trời ”của Đại đội 15.

Có những đêm, chiến sĩ Lê Đại Cương và đồng đội phải thức trắng để củng cố trận địa hoặc triển khai các đội hình tác chiến ngay trên đường hành quân tiêu diệt địch. Anh Cường nhớ lại: “Khi đơn vị hành quân về Điện Bàn, trong lòng tôi rất nhớ nhà, nhớ nhà. Vì quê tôi ở Điện Bàn (Quảng Nam), sau đó tôi được tập kết ra Bắc vào Hải Phòng học rồi học trường thiếu sinh quân Nguyễn Văn Trỗi (Thái Nguyên). Chiến tranh chia cắt, không biết bà tôi bây giờ ra sao, còn sống hay đã chết? Nỗi nhớ quê da diết đã thôi thúc tôi đến gặp chỉ huy đơn vị và xin phép về thăm nhà.

Được sự đồng ý của chỉ huy, anh Cường chạy như bay, tranh thủ từng giây, từng phút để về nhà bà ngoại. Bà nội của anh lúc đó đã ngoài 80 tuổi, sức khỏe đã yếu đi nhiều. Sau gần 20 năm gặp lại, họ ôm nhau rơm rớm nước mắt. Cháu trai hiện là chiến sĩ trong đội Giải phóng quân. Thương bạn lắm, bà khuyên bạn hãy cố gắng theo đồng đội chiến đấu, để “chân cứng, đá mềm”. Nói rồi nước mắt cô trào ra. Anh bộ đội nghe lời dặn, thấy thương bà mình nhiều hơn, cầu chúc sức khỏe, bình an, đoàn kết để trở về quê hương. Sau cuộc họp ngắn gần 20 phút, anh lên đường trở về đơn vị.

Ngày 17/4/1975, đơn vị đến khu vực cầu Vĩnh Hảo (huyện Tuy Phong, tỉnh Bình Thuận). Anh Cường và một khẩu đội được phân công canh máy bay để bảo vệ đội hình đơn vị. Vào giữa trưa, một tốp F-5 bay vào từ hướng biển. Toàn bộ khẩu đội canh đã vào vị trí sẵn sàng chiến đấu. Khi máy bay địch áp sát, chớp thời cơ, anh bình tĩnh vác một quả tên lửa A72 trên vai để ngắm bắn. Tia lửa sáng rực, tiếng nổ vang trời, một máy bay địch bị tiêu diệt. Đồng đội reo mừng: “F-5 bị bắn rơi!”. Lúc đó, có hai nữ dân quân vác súng trên vai, thấy máy bay địch bị bắn rơi, không biết từ đâu chạy đến chỗ của tiểu đội cảnh vệ hỏi và ôm anh Cường la lớn: “Anh. bắn hay quá! ”. Anh hồ hởi: “Đã rất tập trung, quyết tâm tiêu diệt máy bay địch …”.

Đà tiến công thắng lợi đã khích lệ bộ đội tiến nhanh về phía tập đoàn cứ điểm cuối cùng của địch. Ngày 18 tháng 4, đơn vị tiến về căn cứ Nước Trong. Từ ngày 26 đến 28-4, đơn vị tiếp tục bắn rơi 4 máy bay địch. Ngày 29/4, đội hình tiến về Đồng Nai. Sáng ngày 30 tháng 4, đơn vị vào Sài Gòn. Tại đây, anh Cường đã gặp lại những người đồng đội ở đơn vị cũ. Họ ôm nhau trong niềm vui chiến thắng.

Bài và ảnh: ĐỨC NAM

Leave a Reply

Your email address will not be published.