Nhà điêu khắc Đào Châu Hải: Làm nghệ thuật không nên nghĩ nhiều đến hiệu ứng vật chất

Rate this post

(HNMCT) – Nhà điêu khắc Đào Châu Hải sinh năm 1955. Ông là một trong 70 nghệ sĩ quốc tế tham gia triển lãm Berlin Bienale vào tháng 6 này. Đây là triển lãm nghệ thuật nhằm khuyến khích các nghệ sĩ có con đường sáng tạo đặc biệt, được tổ chức hai năm một lần tại Đức. Anh cũng là người dành nhiều sự quan tâm, động viên và hỗ trợ rất nhiều cho các nhà điêu khắc trẻ.

– Thưa nhà điêu khắc Đào Châu Hải, trong sự nghiệp sáng tác của mình, anh đã đạt được những thành tựu nhất định với nhiều chất liệu khác nhau. Bạn nghĩ sao về việc thử nghiệm và thử thách khả năng sáng tác của mình trên nhiều chất liệu?

– Tôi làm điêu khắc với nhiều chất liệu khác nhau như đồng, kim loại, gỗ, đá và một số chất liệu tổng hợp khác. Tôi nghĩ những nhà điêu khắc chuyên nghiệp phải có nhiều kinh nghiệm với các chất liệu khác nhau. Bằng cách này, bạn có thể tạo ra rất nhiều cảm xúc thể chất cho chính mình. Trong 10 năm qua, tôi cố gắng áp dụng các kỹ thuật và công nghệ khác nhau, ví dụ như sử dụng máy tự động, máy cắt kim loại, máy cắt đá, cưa đá … Đối với tôi, thao tác cũng như thực hành nghệ thuật, chế tác hoặc làm với sự trợ giúp của máy móc sẽ tạo ra một ngôn ngữ biểu đạt khác.

– Anh ấy là người chuyên tâm khai thác tài liệu một cách triệt để. Ứng dụng của máy móc có làm thay đổi ý tưởng ban đầu của bạn không?

– Không! Nó không thể thay đổi ý tưởng nghệ thuật mà chỉ thay đổi hình thức thể hiện. Thay đổi hình thức thể hiện nghệ thuật là điều tôi mong muốn. Nếu chúng ta thay đổi hình thức biểu đạt nghệ thuật, nghĩa là chúng ta tìm thấy nhiều hình thức ngôn ngữ điêu khắc.

Tôi không tìm kiếm một xu hướng hay phong cách cụ thể. Tôi làm mọi thứ mà con đường phát triển sự nghiệp cá nhân của tôi dẫn đến, ví dụ từ chủ nghĩa hiện thực đến trừu tượng, lập thể, tối giản. Tôi không quan tâm đến cái tên, diễn tiến tự nhiên đưa tôi đến đâu thì tôi sẽ đến đó.

– Có người nhận xét: Đào Châu Hải không quá quan tâm đến yếu tố thị trường trong sáng tạo nghệ thuật. Thời gian này anh ấy sống thế nào?

– Tôi cho rằng làm nghệ thuật thì không cần thiết, không nhất định và không nên nghĩ đến tác dụng vật chất của nó. May mắn thay, tôi đã nhận thức được điều đó ngay từ đầu. Điều đó cho tôi tự do. Tôi theo đuổi quan điểm làm sao để có thể tự do thể hiện bản thân nhất trên con đường hoạt động nghệ thuật. Tôi không bị ràng buộc bởi bất cứ điều gì.

– Nhưng có vẻ anh rất quan tâm đến những nhà sáng tạo trẻ, trong đời sống điêu khắc hiện nay?

– Trong lộ trình phát triển của điêu khắc Việt Nam, tôi cố gắng tham gia tạo ra một môi trường nghệ thuật, một đội ngũ đồng nghiệp tốt, đặc biệt là với các nhà điêu khắc trẻ. Không có gì tuyệt vời hơn, thú vị hơn khi chúng ta tạo ra một môi trường nghệ thuật, một nhóm đồng nghiệp ăn ý, với những ý tưởng đột phá trong ngôn ngữ và tư duy. Tôi cũng tham gia cùng mọi người xây dựng một vài nhóm nghệ thuật ở TP.HCM và Hà Nội, gọi là Nhóm điêu khắc Hà Nội – Sài Gòn, có triển lãm chung hai năm một lần. Ngoài ra, các hội thảo, hội trại được tổ chức, tạo môi trường nghệ thuật tốt cho nghệ thuật điêu khắc đương đại Việt Nam.

– Những năm gần đây, các tác phẩm điêu khắc xuất hiện ở nhiều không gian. Theo bạn, các nhà điêu khắc đã thực sự có đủ không gian để thể hiện mình?

– So với 20 năm trước, thế hệ trẻ ngày nay có điều kiện sáng tác tốt hơn. Trong sự phát triển chung của xã hội, đã có rất nhiều cá nhân, tập thể ủng hộ và tạo ra những không gian thể hiện tầm cỡ. Phía Bắc là Flamingo Đại Lải (tỉnh Vĩnh Phúc). Trong không gian đó, họ đã tổ chức nhiều hội thảo, hội trại quốc tế, mời nhiều nhà điêu khắc nổi tiếng trên thế giới tham gia, tạo ra những tác phẩm mang tính cộng đồng. Ở đó, công chúng có điều kiện tiếp xúc trực tiếp, không nhất thiết phải vào các bảo tàng, phòng trưng bày vốn dĩ chật hẹp và hạn chế về không gian.

Hồ Chí Minh cũng có một số không gian tốt nhưng nếu so sánh thì quy mô không lớn bằng Flamingo Đại Lải (tỉnh Vĩnh Phúc). Ngoài ra, cũng có nhiều trại sáng tác do tư nhân và nhà nước tổ chức, tạo không gian cho cả hội họa và điêu khắc sáng tạo. Cái chúng tôi thiếu bây giờ không phải là vật chất hay điều kiện mà là khát vọng, tình yêu với cuộc sống, với nghệ thuật. Đó là điều thúc đẩy hành động thực hành nghệ thuật tuyệt vời.

– Nếu coi nghệ thuật là một cuộc phiêu lưu, thì bạn đã có hay thấy giới hạn của chính mình từ bao giờ chưa?

– Giới hạn của tôi là thời gian. Tôi hy vọng sẽ tiếp tục đi trên con đường này trong 50 năm nữa. Đó là một điều thực sự tuyệt vời. Khát vọng về nghệ thuật của tôi quá lớn, tôi chưa bao giờ cảm thấy thỏa mãn.

– Xin chân thành cảm ơn nhà điêu khắc Đào Châu Hải!

Leave a Reply

Your email address will not be published.