Nhà văn, nhà thơ như thế nào được coi là vĩ đại?

Rate this post

LTS: Đặt câu hỏi ‘Tại sao chúng ta viết?’ Như khẩu hiệu trong hai ngày diễn ra Hội nghị ‘Hội nghị nhà văn trẻ toàn quốc lần thứ X’, Hội Nhà văn Việt Nam mong đợi câu trả lời về lương tâm từ các nhà văn trẻ. VietNamNet xin giới thiệu ý kiến ​​của nhà văn trẻ Nguyễn Hải Yến về chủ đề này.

Hội nghị những người viết văn trẻ vừa diễn ra tại Đà Nẵng.

“Tại sao chúng tôi viết” là câu hỏi được đặt ra trong Hội thảo Nhà văn trẻ toàn quốc lần thứ 10 Năm 2021, đó cũng là điều trăn trở của giới cầm bút từ xưa đến nay. Có một thực tế như nhà văn Nguyễn Bình Phương đã chia sẻ: “Hầu hết các nhà văn cũng như các nghệ sĩ khác khi vào nghề đều khá bấp bênh. Mọi người chỉ nghĩ đến nhiệm vụ sau khi đã đi một chặng đường dài và cảm thấy tiếng nói của mình có trọng lượng ”. Thực tế đó khiến các bạn trẻ phải dừng lại, lắng nghe và tự ngẫm lại mình với những tác phẩm của mình.

Một số người coi việc viết lách là một thói quen, để giải trí. Một số người coi viết là một trạng thái cảm xúc không thể kìm nén, đòi hỏi phải được thể hiện và phải được bày tỏ. Viết là một cách để chia sẻ, để giải thoát bản thân khỏi nguồn đau khổ nào đó. Nhưng, có người cho rằng, viết văn là cách gửi gắm những thông điệp, quan điểm về đời sống xã hội, những suy nghĩ về lịch sử, văn hóa, con người; những triết lý nhân sinh … theo quan điểm của nhà văn. Dù nghĩ thế nào thì khi tác phẩm hoàn thành, tư tưởng, tình cảm, kiến ​​thức, vốn sống của anh ấy đều bộc lộ hết.

Vẫn biết rằng những lời tâng bốc và sự đánh bóng có hệ thống của các phương tiện truyền thông có thể nâng tầm tên tuổi của một người và những tác phẩm tầm thường vượt xa những gì anh ta đáng được nhận. Nhiều người hoài nghi và mất niềm tin vào tạo hóa. Nhưng, chúng ta cũng tin vào sự chắt lọc của thời gian và lời nhắn nhủ của nhà thơ Nguyễn Quang Thiều với người cầm bút: “Nhân loại dường như chưa bỏ sót một vĩ nhân nào của trời, dù sớm hay muộn cho dù vĩ nhân đó sống trong ngôi nhà 5 mét vuông. và chính phủ không cho phép họ xuất bản bất kỳ tác phẩm nào của họ trong hệ thống xuất bản của chính phủ. Điều lo lắng duy nhất của các nhà văn là liệu họ có thể viết được những tác phẩm thực sự tuyệt vời hay không.

Nhưng như thế nào thì các nhà văn, nhà thơ được coi là vĩ đại? Tác phẩm như thế nào được gọi là tuyệt vời? Theo PGS. PGS.TS Bùi Mạnh Nhị: “Ở đâu, lúc nào cũng như nhau, thường nhà thơ chỉ được coi là vĩ đại khi có ý tưởng, cho dù ý tưởng đó đôi khi là bi kịch. Không phải ai cũng nhận thức đầy đủ và sâu sắc về điều này. Nhiều các nhà thơ không ít tài năng, nhưng họ chỉ có những tác phẩm hay chứ không phải là những tác phẩm lớn, thơ của họ chỉ dừng lại ở những cảm xúc, những triết lí vụn vặt, chưa bay bổng, chưa đạt đến độ cao và sâu của hệ thống tư tưởng, tư tưởng của họ. chưa đủ lớn để thấm nhuần hay im lặng như hư không, mờ mịt, bấp bênh nhưng cũng đầy bản lĩnh ẩn sau hình ảnh thơ và ngôn ngữ thơ. Nhưng đã là nhà thơ – ý tưởng không đơn giản! tài năng cống hiến cho nghệ thuật. Đó cũng là kết quả của những cảm xúc lớn lao, những kiến ​​thức khổng lồ, những day dứt, những suy ngẫm “hành xác” về tinh thần, là kết quả của một trí tuệ luôn hướng đến những khái quát, những suy tư triết học, từ mọi đồ vật, mọi sự việc cụ thể trong cuộc sống ” .

Nhìn như vậy để thấy rằng hành trình trở thành nhà văn, nhà thơ lớn đầy chông gai, có khi không bao giờ đến đích. Nhưng, người viết vẫn có thể hy vọng, bởi “những thành công lớn nhất, hiện tại và kể cả trong tương lai, đều đến từ những giấc mơ”. Vấn đề là làm sao để biến ước mơ thành hiện thực? Có người cho rằng mỗi tác giả cần có trong mình hành trang kiến ​​thức chung vững chắc, am hiểu lịch sử mỹ học; có tư tưởng lớn, tâm hồn lớn, tài năng nghệ thuật lớn và đóng góp đáng kể vào quá trình thi ca, … Có người cho rằng “trí tưởng tượng quan trọng hơn tri thức”, “thành công không phải đến từ khả năng xử lý của trí óc mà là từ trí tưởng tượng và sáng tạo”. Theo đó, đề cao vai trò của cái tôi cá nhân, cái tôi sáng tạo trong việc sáng tác và tạo ra những tác phẩm lớn, coi việc “nuôi dưỡng cá nhân là rất quan trọng vì chỉ có cá nhân mới có thể đưa ra những ý tưởng như vậy”. ý tưởng mới ”… Đó là lý thuyết, nhưng việc có thể trở thành một điều gì đó cao siêu hay không thì còn tùy thuộc vào khả năng của mỗi người.

Con đường văn chương nghiệt ngã. Mỗi người cầm bút phải tự thắp lửa cho mình, tự tìm lối đi cho mình trên con đường hun hút, tránh dẫm phải dấu chân người khổng lồ để rồi lạc lõng, mờ ảo rồi biến mất. Chúng ta biết rằng trong tiến trình văn học thế giới và Việt Nam, văn học đã tồn tại và không ngừng vận động. Mỗi thời đại, mỗi thế kỷ đều có những cá nhân kiệt xuất, góp tiếng nói của mình vào việc định hình bộ mặt văn học của nhân loại và của mỗi dân tộc. “Thời gian tạo ra anh hùng hay anh hùng tạo ra thời đại” luôn là một câu nói gây tranh cãi. Chúng ta là ai trong cuộc đời này hãy để sự khắc nghiệt của thời gian nói lên trong tương lai. Giờ đây, trong hành trình khẳng định mình, sáng tạo và cống hiến cho văn học, những người trẻ với tinh thần trách nhiệm, ngọn lửa từ trái tim và niềm đam mê sáng tác không ngừng đang nỗ lực hàng ngày, hàng giờ. để viết các tác phẩm văn học.

Trong bối cảnh hội nhập với tác động của cuộc cách mạng thông tin và kinh tế thị trường hiện nay, các nhà văn trẻ luôn định hướng rõ ràng, quyết tâm “hòa nhập, không hòa tan”, tiếp thu có chọn lọc tinh hoa văn hóa của nhân loại, đồng thời kế thừa, giữ gìn và phát huy truyền thống dân tộc . Vẫn biết giá trị cốt lõi của văn học tạo nên sự khác biệt giữa nhà văn này với nhà văn khác chính là sự sáng tạo. Nhưng, tư duy nghệ thuật dù đổi mới đến đâu thì tác phẩm văn học cũng phải bám sát những vấn đề lớn của đất nước, dân tộc; những cơ hội, những sự kiện có thể xảy ra của thời đại; những ngóc ngách của đời sống xã hội, của thân phận con người. Văn học phải là tiếng nói đấu tranh chống lại cái xấu, cái ác; chỉ ra cái đúng và cái sai; phải bênh vực lẽ phải, bênh vực kẻ yếu; khơi gợi lòng nhân ái, tình yêu thương, xóa bỏ hận thù giữa con người với nhau. Mục đích của văn học không chỉ là phản ánh hiện thực mà thông qua việc phản ánh hiện thực, nhà văn gửi gắm những thông điệp về tư tưởng, chuẩn mực tình cảm, hướng con người và xã hội đến những giá trị đích thực. , lòng tốt, vẻ đẹp.

Con đường văn chương còn dài, chúng tôi – những cây bút trẻ mới bước được vài bước chân. Giọng nói của chúng ta cùng lắm chỉ như gió thu lướt nhẹ trên mặt hồ… đôi khi chỉ gợn lên vài con sóng nhỏ. Nhưng, ngay cả như vậy, các nhà văn sẽ không ngừng viết. Có bao giờ người ta nói: “Trên con đường thành công không có dấu chân của kẻ lười biếng”. Giải Nobel Văn học danh giá là giải thưởng dành cho quá trình sáng tác lâu dài, nỗ lực, bền bỉ của tác giả để cống hiến cho nhân loại những giá trị nhân văn… không dành cho những ai bỏ cuộc giữa chừng.

Nếu coi “chữ viết là sự tiến hoá của ngôn ngữ” thì chúng ta cũng phải nhìn nhận rằng văn học là tinh hoa của chữ viết. Vì vậy, văn học không chấp nhận sự luộm thuộm, dễ dãi, hời hợt,… như nhà thơ Nga Maiakovski đã viết: “Quặng có giá ngàn cân / Ta chỉ được một chữ / Nhưng chữ làm nên rung động / Hàng triệu con tim trong hàng triệu năm dài ”. Đó là cách các bạn trẻ viết nên tác phẩm của chính mình!

Nguyễn Hải Yến

Leave a Reply

Your email address will not be published.