Nhạc Trịnh và Tôi | Báo Dân trí

Rate this post

Trong toàn bộ lịch sử âm nhạc Việt Nam từ trước đến nay, không có nhạc sĩ nào được nhiều người nghe và muốn nghe suốt một quãng đời dài như nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Tôi không nói anh ấy là nhạc sĩ tài năng nhất, nhưng có thể nói anh ấy là nhạc sĩ đã tạo ra một thuật ngữ đặc biệt: “Nhạc Trịnh”. Chỉ cần ai đó nói ” Nhạc Trịnh ” là tôi đã tràn ngập giai điệu của anh ấy.

Nhạc Trịnh Công Sơn đã bồi đắp nên vẻ đẹp của nỗi buồn con người. Âm nhạc của anh đẩy người nghe đi rất xa, đi rất xa trong thế giới tinh thần của người nghe. Với tôi, mỗi lần nghe Trịnh Công Sơn, giống như một cuộc hành hương đến những nơi mà tôi tưởng như đã bị lãng quên trong thân mình. Với những ca khúc của nhiều nhạc sĩ Việt Nam, tôi có thể hình dung ra nơi dừng lại của cảm xúc. Nhưng ca khúc của Trịnh Công Sơn lại mở ra những cảm xúc bất tận dù đôi khi đầy mông lung. Và cuối cùng tôi phát hiện ra âm nhạc của anh ấy giống như đường chân trời. Chúng tôi nhìn thấy nó, nhưng chúng tôi không thể giới hạn nó.

Nhạc Trịnh và tôi - 1

Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn và ca sĩ Khánh Ly (Ảnh: Tư liệu).

Có người nói nhạc Trịnh hay vì ca từ. Đối với cá nhân tôi, Trịnh Công Sơn là người viết lời hay nhất trong các nhạc sĩ Việt Nam. Nếu tách lời bài hát của anh ra khỏi giai điệu, chúng ta sẽ thấy hình ảnh một nhà thơ Trịnh Công Sơn. Hầu như tất cả các bài hát của ông đều có những câu thơ hay và đẹp. Các nhà thơ Việt Nam nên đọc lời nhạc của Trịnh Công Sơn. Âm nhạc tồn tại bằng giai điệu. Giai điệu nâng con chữ bay bổng. Trong trường hợp của Trịnh Công Sơn, giai điệu đã làm cho ca từ của anh ấy mở ra tuyệt vời và ca từ làm cho giai điệu của anh ấy lớn hơn và sâu hơn. Nếu chỉ dừng lại ở câu chữ của ông, chúng ta chỉ thấy một nhà thơ với những vần thơ lung linh. Nhưng giai điệu lạ của Trịnh Công Sơn khiến những “khúc thơ” ấy trở nên ma mị và quyến rũ đến lạ lùng. Rồi nhạc Trịnh ở bên kia.

Nghe nhạc Trịnh Công Sơn, chúng ta như thấy anh đang đi trong thế giới tâm linh của chúng ta. Ngài đã đến và mở ra những cánh cửa trong tâm hồn chúng ta vẫn còn đóng lại ở đâu đó. Đó là lý do tại sao tôi thường nghe nhạc của anh ấy trong sự tĩnh lặng của tâm trí, thay vì từ một bản thu âm cụ thể. Tôi thấy nhạc Trịnh Công Sơn trong tiếng đạn pháo đêm, trong cơn mưa chiều, trong đàn chim đậu trong nghĩa trang, trên vỉa hè chúng ta đi qua, trong tháp chuông nhà thờ, trong lời vĩnh biệt. người thân, trong quán cà phê vắng lặng, trên con phố vắng… Có nghĩa là, nhạc Trịnh Công Sơn ở trong mọi không gian và thời gian mà ta cư ngụ, ở nhiều cung bậc của đời sống tinh thần. của tôi. Anh như một người lấy những giai điệu trong tâm hồn của những con người cụ thể để đưa vào âm nhạc của mình.

Nói đến Trịnh Công Sơn là người ta nghe đến Khánh Ly. Người ta đôi khi bàn tán xem ai hát nhạc Trịnh hay nhất. Thành thật mà nói, tôi không nghĩ về nó hoặc nói về nó. Mỗi ca sĩ hát nhạc Trịnh đều mang đến cái hay của nhạc Trịnh. Nhưng Khánh Ly không nằm trong hệ thống so sánh đó. Khánh Ly hát nhạc Trịnh không thuộc loại. Khánh Ly là một câu chuyện khác ngoài tất cả những câu chuyện. Khánh Ly là số phận bay trong khung trời vẻ đẹp của nhạc Trịnh Công Sơn. Tôi từng nói: Nếu nhạc Trịnh là chân trời thì Khánh Ly là mây bay ở chân trời đó. Và chân trời đó là chân trời hoàng hôn. Nó hiện lên lộng lẫy trong một nỗi buồn man mác. Nỗi buồn trong nhạc Trịnh qua giọng ca Khánh ly không phải là nỗi buồn khiến ta yếu lòng, hụt hẫng… mà là nỗi buồn bồi đắp nên vẻ đẹp tâm hồn ta.

Khánh Ly sắp trở lại ca hát tại Việt Nam. Bà gần 80 tuổi. Một số người nói rằng họ không muốn nghe cô ấy hát ở tuổi này. Giọng của một cụ già 80 tuổi chắc chắn không thể hay như thuở đôi mươi. Mọi người cũng vậy. Nhưng sự xuất hiện của cô ấy không phải là sự xuất hiện của một hiện tại, một thực tế và càng không phải là một sự kiện showbiz nếu chúng ta nhìn sâu vào nghệ thuật và cuộc sống. Dáng vẻ của cô ấy chính là dáng vẻ của một mỹ nhân đã vang bóng trong trí nhớ của chúng ta. Cũng như em đã từng đi qua nơi hẹn hò với mối tình đầu. Cô con gái không còn nữa và đã trở thành một bà lão. Nhưng sự mê đắm của cảm xúc và sự huy hoàng của tình yêu vẫn còn đó. Tôi đi qua để được hiểu một lần nữa và được sống trong vẻ đẹp và tinh thần bất diệt của tình yêu vĩnh cửu.

Tác giả: Ông Nguyễn Quang Thiều là Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam. Bắt đầu viết từ năm 1983, anh là một nhà văn đa năng và tràn đầy năng lượng, nhanh chóng nổi lên như một nhà thơ trẻ sáng tạo hàng đầu trong thế hệ của anh. Bên cạnh thơ, Nguyễn Quang Thiều còn ghi dấu ấn ở thể loại văn xuôi, tiểu luận, dịch thuật… và góp phần quan trọng quảng bá văn học Việt Nam ra thế giới. Ông đã xuất bản 11 tập thơ, 17 tập văn xuôi và 3 tập dịch.

Chuyên mục BLOG rất mong nhận được những ý kiến ​​đóng góp của các bạn về nội dung bài viết. Đi tới phần Bình luận và chia sẻ suy nghĩ của bạn. Cảm ơn bạn!

Leave a Reply

Your email address will not be published.