Quảng Ninh: Nên hay bỏ loa phóng thanh ở đô thị?

Rate this post

(Xây dựng) – Dư luận lâu nay quan tâm đến hệ thống loa truyền thanh ở các đô thị còn nhiều ý kiến ​​khác nhau. Nhìn từ thực tế tại Quảng Ninh đã có câu trả lời: Nên duy trì hay bỏ hệ thống loa truyền thanh?



Quang Ninh de hay loa thanh
Hệ thống loa truyền thanh công cộng từng được tôn vinh là công cụ của chế độ độc tài trên mặt trận tư tưởng và văn hóa.

Nguồn gốc hình thành

Ngày 25/4/1955, khi giải phóng vùng mỏ, Trung Quốc trong phe xã hội chủ nghĩa đã giúp khu Hồng Quảng nay là Quảng Ninh xây dựng 5 cụm truyền thanh gồm: Quảng Yên, Hồng Gai, Hà Lầm, Cẩm Phả, Cửa Ông. Trang bị kỹ thuật gồm một ampli Nam Kinh 100W (riêng Hồng Gai có ampli Thượng Hải 50 W), mỗi cụm được đầu tư 2-4 loa loại 15 W hoặc 25W.

Tháng 6/1956, Liên Xô viện trợ không hoàn lại cho miền Bắc 14 hệ thống truyền thanh, riêng khu Hồng Quảng lắp đặt 2 hệ thống ở thị xã Hồng Gai và thị xã Cẩm Phả. Trang thiết bị kỹ thuật mới và tiên tiến hơn, mỗi hệ thống được trang bị một cặp ampli điện tử 600 W, máy ghi âm phục vụ sản xuất chương trình thu sẵn, dây trần truyền dẫn, loa kim động lực và loa mini hiệu suất cao. Taiga 1.4 W kéo đến hộ gia đình. Ngày 2-9-1956, hệ thống truyền thanh này đi vào hoạt động, đồng thời khu Hồng Quảng chính thức thành lập Đài truyền thanh và là cấp quản lý, vận hành hệ thống truyền thanh.

Đài Truyền thanh Vùng Hồng Quảng thành lập các đơn vị trực thuộc, gọi chung là Đài Truyền thanh cấp huyện, quản lý trang thiết bị kỹ thuật ở cơ sở và tổ chức tiếp sóng các chương trình phát thanh của Vùng (tỉnh) và Đài Tiếng nói Việt Nam. nói tiếng Việt, không tự sản xuất các chương trình phát thanh địa phương. Sau này, do yêu cầu tuyên truyền của địa phương, các huyện đều có bản tin riêng nhưng biên tập viên, phóng viên do đài tỉnh quản lý.

Năm 1980, Chính phủ chỉ đạo các đài truyền thanh cấp huyện phân cấp cho huyện quản lý; quy định hệ thống truyền thanh 2 cấp và truyền thanh 4 cấp từ trung ương đến phường, xã (nay đã phát triển đến cấp thôn, bản nhưng không có ranh giới).

Loa thành phố: Mọi người có hài lòng không?

Hiện 3 cấp: Huyện, xã, khu phố đều có hệ thống loa công cộng, công suất phổ biến từ 15–25 W, cơ bản chỉ tiếp sóng chương trình của Đài Tiếng nói Việt Nam và Đài tỉnh; vừa sản xuất các chương trình phát thanh của quận, phường; Nhiều khu phố đọc các chương trình phát thanh trực tiếp, hoặc đọc trước các thiết bị ghi thông tin của khu phố của họ, sau đó thông qua bộ khuếch đại để phát loa công cộng.

Theo quy định, đài cấp quận, phường gọi là Đài Truyền thanh (tức là chỉ chuyển tiếp âm thanh truyền dẫn bằng dây (tuyến tính), sản xuất chương trình thời sự nhưng không có thẩm quyền xuất bản, không phải là đài truyền thanh). Tòa soạn báo). Đài tỉnh là cơ quan báo chí phát hành trên sóng (phát thanh) gọi là Đài phát thanh, nhưng kỹ thuật phát thanh ngày nay đã thay đổi, đài huyện, xã không còn kéo dây trên cột điện nữa. hơn nữa, nhưng đối với hệ thống loa không dây, về cơ bản là một đài phát thanh phát sóng vô tuyến trên một dải tần số rất ngắn.

Cụm truyền thanh không dây do phường, xã quản lý, loa công cộng thường đặt tại nhà văn hóa thôn, treo trên cao nơi công cộng, đường làng ngõ xóm. Mỗi địa phương có quy định riêng về nội dung, thời lượng và thời lượng phát sóng chương trình. ).

Các quận, huyện tự xây dựng quy chế quản lý, thời lượng, thời lượng phát sóng mà chưa có sự thống nhất dẫn đến bất cập khi loa phát thanh tại các đô thị. Nhiều cụm loa cũ bị hỏng, âm thanh bị điên, khi chết, loa quá lớn, thời lượng phát sóng quá lâu, truyền đến người nghe những thông tin cũ khiến người nghe, đặc biệt là những hộ dân ở gần cụm loa cảm thấy thích thú. họ đang bị mất. âm thanh bị tra tấn, ô nhiễm tiếng ồn.

Trên thực tế, hệ thống loa truyền thanh công cộng có một giá trị đặc biệt, không một kênh truyền thông nào có thể thay thế được, và đã được tôn vinh là công cụ của chế độ độc tài trên mặt trận văn hóa – tư tưởng. Vấn đề là quản lý và vận hành sao cho hiệu quả. Ví dụ, cùng một chiếc loa nhưng hai nơi có hai quy chế quản lý khác nhau, cho ra hai kết quả khác nhau.

Cụ thể, ngày 12/3/2021, UBND TP Hà Nội ban hành Quyết định số 1246 / QĐ-UBND quy định, Đài truyền thanh quận, huyện phát sóng tối đa 2 buổi sáng – chiều / ngày, 5 ngày / tuần; Thứ bảy, chủ nhật chỉ phát sóng khi có trường hợp đặc biệt; thời lượng tối đa 45 phút / buổi phát thanh (kể cả thời lượng tiếp sóng của đài cấp trên). Quy định chưa sát thực tế, chưa hấp dẫn người nghe.

UBND thành phố Hạ Long (Quảng Ninh) quy định thời lượng, khung giờ phát thanh đối với đài truyền thanh thành phố và đài truyền thanh xã: Mỗi ngày 2 buổi, thời lượng 30 phút; Sáng từ 7h30, chiều từ 4h30 – 5h (đây là chương trình ổn định, không bao gồm các tình huống bất trắc về thiên tai, địch họa, dịch bệnh), khối lượng phù hợp. Trong 30 phút, một nửa (15 phút) là chương trình thời sự của thành phố, một nửa là chương trình của xã. Chương trình 15 phút của phường chủ yếu tập trung vào các văn bản chỉ đạo, chỉ đạo từ các cấp đến cơ sở.

Đài truyền thanh thành phố, đài xã không tiếp sóng Đài Tiếng nói Việt Nam và đài tỉnh. Do được phân cấp quản lý nên đài huyện không phải là cơ quan trực thuộc của đài tỉnh và không có quy định đài huyện phải tiếp sóng đài tỉnh. Thực tế, Đài Truyền thanh thành phố là đơn vị cấp huyện đầu tiên trong cả nước có máy phát FM2kW, đặt trên điểm cao 150 m. Trong khi đó, Đài phát thanh FM 10 KW của Đài tỉnh được đặt ở độ cao 150 m. Nếu chương trình phát thanh của tỉnh được truyền lại cho thành phố thì đương nhiên công suất phát thanh của tỉnh từ 10 KW giảm xuống còn 2 KW, đó là một nghịch lý. Trong khi các hộ gia đình có nhiều loại thiết bị truyền thanh trực tiếp, các chương trình phát thanh công suất 10 KW từ Đài Phát thanh tỉnh, Đài Tiếng nói Việt Nam với công suất lớn hơn nữa được phát trên nhiều hạ tầng như: Vệ tinh, mạng, điện thoại di động thông minh …

Thành phố Hạ Long khi chưa có dịch Covid-19 đón khoảng 13 triệu lượt khách / năm, du khách và người dân địa phương, trong đó phần lớn hài lòng với âm thanh loa đài trong đô thị. Hệ thống truyền thanh không dây và các cụm truyền thanh khu phố, kể cả phát thanh lưu động đã thể hiện rõ tính ưu việt trong công tác tuyên truyền phòng chống dịch bệnh.

Rõ ràng hệ thống truyền thanh công cộng là công trình, công cụ cần thiết trong các thiết chế văn hóa đô thị.

Leave a Reply

Your email address will not be published.