Hát khó

Rate this post

Bắt tay nhiều câu chuyện vui, tôi hỏi: “Dạo này anh còn tham gia hát không”. Vẫn cái tính dễ gần như xưa, cậu bạn hào hứng: “Thiếu gì cũng được nhưng không thể thiếu ca từ, đó là đam mê của mình từ nhỏ. Cũng nhờ có” máu nghệ thuật “mà mình có được” người vợ!”.

Câu chuyện của một người bạn cùng lớp đưa chúng ta trở về với kỉ niệm yêu thương của đôi bạn trẻ. Năm 2007, Hoàng Trọng Sơn ra trường nhận công tác tại Trung đoàn 841, Bộ Công an tỉnh Hà Tĩnh, phụ trách hoạt động Đội Bộ đội Hồ Chí Minh của Tiểu đoàn. Anh chưa kịp làm quen với công việc mới thì một trận mưa như trút nước ập xuống khu vực anh đóng quân. Đơn vị được lệnh xuống các xã ven biển giúp dân thu hoạch lúa. Sơn cùng một số đồng đội về xã Thạch Thang (Thạch Hà, Hà Tĩnh) hàng ngày chèo xuồng, lội nước gặt lúa giúp dân, góp phần giảm thiểu thiệt hại do thiên tai gây ra nên bà con mừng lắm. Ngày chia tay đơn vị, địa phương tổ chức giao lưu văn nghệ, Hoàng Trọng Sơn lại có dịp thể hiện tài năng của mình.

Ca khúc Giấc mơ Chapi được cất lên, giọng hát của chàng trai trẻ đã chạm đến trái tim của nhiều người nghe. Từ dưới sân khấu, một cô gái bước lên sân khấu để tặng hoa. Sau một hồi bối rối, anh chàng không quên nói lời cảm ơn. Sau khi biểu diễn xong, Sơn tìm gặp người vừa tặng hoa cho mình để làm quen. Anh nhận ra cô gái có mái tóc dài, má hồng, đôi mắt biết nói và nụ cười duyên tên là Trần Thị Bình, sinh viên y khoa, đi nghỉ hè về giúp bố mẹ gặt lúa. Nữ sinh liên tục gửi lời cảm ơn đến anh và đồng đội đã nhiệt tình giúp đỡ bà con quê cô những ngày qua. Đêm ấy Sơn trằn trọc, trái tim chưa từng yêu cứ thổn thức khi nhớ về ánh mắt nàng.

Ngày Trần Thị Bình về Hà Nội học tiếp, anh nhờ đơn vị đến nhà đưa ra bến xe. Trên đường đi, ngoài những lời tâm sự, anh còn gửi tặng cô ca khúc Giấc mơ Chapi. Giọng hát ngọt ngào và cách chăm sóc đúng mực của anh đã khiến cô sinh viên trường Y xao xuyến. Sau những giờ học tập và làm việc, cả hai thường xuyên liên lạc qua điện thoại và theo dõi ảnh của nhau trên Facebook. Khoảng thời gian đồng hành, chia sẻ vui buồn trong cuộc sống, động viên nhau vượt qua khó khăn để hoàn thành tốt nhiệm vụ cũng là quá trình tình cảm của hai người được vun đắp thêm.

Cuối năm 2009, Hoàng Trọng Sơn và Trần Thị Bình về quê với tư cách là con một. Tổ ấm của họ trọn vẹn hơn khi có những cậu con trai, con gái ngoan ngoãn, học giỏi. Tuy còn khó khăn nhưng hai vợ chồng đã cố gắng xây được ngôi nhà mới khang trang. Hoàng Trọng Sơn tâm sự: “Mình là bộ đội, ở đơn vị nhiều nên những lúc rảnh rỗi mình đều dành cho gia đình, cùng nhau trồng rau, xới cỏ, nấu cơm, và Không ngại rửa bát, giặt quần áo. Từ cuối năm 2019 đến nay, dịch bệnh Covid-19 diễn biến phức tạp, vợ chồng tôi thường xuyên vắng nhà, những lúc khó khăn nhất, tôi hát cho vợ nghe, như là cách để động viên nhau hoàn thành tốt nhiệm vụ ”.

LÊ TÔNG Hiếu

Leave a Reply

Your email address will not be published.