“Tôi làm nghệ thuật với tâm hồn thoải mái”

Rate this post

Vừa qua, chương trình Đời nghệ sĩ được phát sóng trên kênh THVL với khách mời là ca sĩ, diễn viên Nguyễn Lê Bá Thắng. Tại đây, Nguyễn Lê Bá Thắng đã chia sẻ về chặng đường khởi nghiệp của mình.

Tôi làm nghệ thuật với một tâm hồn thoải mái

Tôi sinh ra trong một gia đình nghệ thuật, nhưng tôi không được ủng hộ để đi theo con đường này. Tôi phải trải qua những khoảng thời gian vô cùng khó khăn để trở thành một nghệ sĩ thực thụ như ngày hôm nay.

Sau nhiều năm hoạt động, tôi nhận thấy hầu hết người ngoài cuộc khi nhìn vào giới nghệ sĩ sẽ thấy hào quang quá lớn khiến họ nghĩ rằng làm nghệ thuật sẽ giàu có, nhưng thực tế không phải vậy.

Nghệ thuật cũng chỉ là một nghề như bao nghề khác, chỉ một tỷ lệ nhỏ được công chúng chú ý và bật mí.

Những ngôi sao giàu có chỉ được tính rất ít, cũng như những ngành nghề khác chỉ có giám đốc và tổng giám đốc là giàu có. Nghệ thuật, nếu là để làm một công việc thì cũng bình thường như bao người làm công ăn lương.

Vì lẽ đó, những nghệ sĩ như tôi phải làm một nghề khác để hỗ trợ hoạt động nghệ thuật của mình.

Tôi còn phải lo cơm áo, gạo tiền, kinh tế gia đình và tính toán so đo hơn thua. Khi kinh tế ổn định, tôi có thể cống hiến hết mình cho nghệ thuật.

Vì vậy, tôi làm nghệ thuật với tâm thế thoải mái. Nếu không phải vai chính, lương không nhiều nhưng vai diễn hay, để lại ấn tượng cho khán giả thì chắc chắn tôi sẽ nhận lời tham gia.

Nguyễn Lê Bá Thắng: Tôi làm nghệ thuật với tâm thế thoải mái - Ảnh 2.

Còn nếu là một vai trung bình, thu nhập ổn hay không thì tôi sẽ tạm gác lại để có thời gian làm công việc khác, giúp có thu nhập cao hơn để lo cho gia đình.

Tôi không áp lực khi nhắc đến từ vợ con.

Ở thời điểm hiện tại, tôi không còn có thể tự tìm kiếm cơ hội cho mình. Khi mới ra trường, tôi đã mạo hiểm mọi thứ để có cơ hội tỏa sáng.

Tuy nhiên, đến giờ phút này, cái tên Nguyễn Lê Bá Thắng cũng ít nhiều an ủi tôi rằng khán giả đã nhận ra và nhớ đến mình. Quan trọng nhất, tôi cũng phải chăm lo cho gia đình, không còn lông bông tìm kiếm hào quang như trước nữa.

Về cuộc sống cá nhân, tôi không còn áp lực khi nhắc đến chữ vợ con. Tôi sợ sinh con và sợ không thể nuôi được con. Tôi có 4 đứa cháu và sống với chúng từ khi mẹ chúng có thai.

Tôi đã cưu mang chúng cho đến khi tôi kết hôn và thậm chí có một đứa cháu được gọi là ông ngoại trẻ. Tôi đã cảm nhận rõ ràng nhất toàn bộ quá trình nuôi dạy một đứa trẻ. Thích thì thích trẻ con nhưng bảo đẻ thì tôi từ chối.

Nguyễn Lê Bá Thắng: Tôi làm nghệ thuật với tâm thế thoải mái - Ảnh 3.

Rút kinh nghiệm từ chính cha mẹ của mình, tôi nhận ra rằng khi lập gia đình, tôi sẽ phải ở nhà chăm sóc nhà cửa như cho con ăn, chở con đi học, đi họp phụ huynh, trông chừng việc học của con .. Đó là lý do tại sao tôi sợ. kết hôn, sinh con. Tôi chỉ cần chăm lo cho gia đình, bao gồm cả bố mẹ và các cháu.

Thực lòng, tôi sợ trách nhiệm nuôi dạy một đứa trẻ và sợ trách nhiệm chung của một người đàn ông trong gia đình. Tôi thấy mình không lo được cho mình thì không lo được cho ai. Tính nghệ thuật của tôi vẫn còn đó, vẫn quẩn quanh.

https://soha.vn/nguyen-le-ba-thang-toi-lam-nghe-thuat-voi-tam-the-thoai-mai-20220806163821745.htm

Leave a Reply

Your email address will not be published.