Điểm mạnh để Việt Nam độc lập trong cuộc cách mạng công nghệ

Rate this post

Ông Nguyễn Thành Nam vốn đã rất nổi tiếng trong giới công nghệ khi là một trong những người sáng lập Tập đoàn FPT, từng đảm nhiệm cương vị Tổng giám đốc FPT. Gần đây, anh chuyển sang lĩnh vực giáo dục, thành lập Funix, dạy lập trình bằng xương bằng thịt với phương pháp tiếp cận trực tuyến “không giới hạn” hoàn toàn mới.

Thầy Nam cũng đến các lớp năm nhất của VinUni, dạy các tân sinh viên một môn học tưởng chừng như hoàn toàn xa lạ với công nghệ: Lịch sử Việt Nam hiện đại – Tư tưởng Hồ Chí Minh, cũng với phương pháp “đặt câu hỏi – thảo luận” mới toanh.

Mỗi bạn trẻ hãy tự suy nghĩ, lựa chọn và quyết định cho mình. Con đường thành công đang mở ra ở đó, xung quanh bạn. Hàng nghìn triệu con đường nhỏ như thế, và chúng ta sẽ có nhiều con đường để đất nước đi lên.

ÔNG NGUYỄN THÀNH NAM

Hai từ “Độc lập”

* Niềm đam mê lịch sử đến với bạn như thế nào trong cuộc sống công nghệ của bạn? Hôm nay chúng ta đang nói chuyện với cảm hứng về Ngày Quốc khánh lần thứ 77 của Việt Nam, bạn có thể cho chúng tôi biết cảm nhận của bạn về sự kiện trọng đại này không?

– Anh Nguyễn Thành Nam: Từ nhỏ tôi là học sinh chuyên Toán, lớn lên làm máy tính và lập trình viên. Học quá nhiều, kiến ​​thức lịch sử tất nhiên chỉ ở mức cơ bản. Sau đó, một bước ngoặt đã đến. Từ năm 1999, FPT quyết định mở rộng ra nước ngoài do thị trường phần mềm ở Việt Nam quá hẹp. Đầu tiên là Ấn Độ, sau đó là Mỹ, Nhật Bản.

Thế giới quá lớn và chúng ta quá nhỏ. Những gì chúng ta có, chúng ta giỏi thì họ không cần và ngược lại, những gì người ta cần chúng ta không có. Viễn tưởng? Khi đang ngơ ngác ở Mỹ, thói quen thời thơ ấu đã kéo tôi đến một hiệu sách. Đập vào mắt tôi là một tiêu đề quen thuộc Hồ Chí Minh – Một cuộc đời. Tôi đã mua cuốn sách và đọc nó qua 700 trang.

Lần đầu tiên – trước mắt tôi – tiểu sử của một người dường như rất quen thuộc với chúng ta là Bác Hồ xuất hiện trong bức tranh toàn cảnh của lịch sử thế giới, tình hình của từng thời kỳ, từng mảng. Tôi chợt giật mình. Nguyễn Tất Thành lên tàu Amiral La Touche De Tréville tay không.

Nguyễn Ái Quốc đã bôn ba khắp thế giới trong 30 năm. Từ trong rừng thẳm Pác Bó, hàng chục người ra sức giành độc lập cho dân tộc, cho cả nước là điều không tưởng … Vậy mà các bậc tiền nhân của chúng ta đã làm được. Ngày 2-9-1945, Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc Tuyên ngôn Độc lập trên sân khấu. Thế giới đã biết đến Việt Nam.

Vậy những khó khăn mà chúng ta đang gặp phải là gì? Tại sao tôi chán nản và mệt mỏi? Động lực để chúng tôi tiếp tục trên con đường đến với thế giới đã đến như thế. Tôi đã dịch cuốn sách đó, chỉnh sửa 3 lần để phổ biến cho đồng nghiệp và bạn bè của mình.

Và ấn tượng sâu sắc nhất đối với tôi là hai chữ “Độc lập” mà Việt Nam giành được vào ngày 2/9/1945.

* Thế giới công nghệ đã đón nhận từ “Độc lập” như thế nào?

– Bài học lịch sử vô cùng thiết thực: Độc lập không chỉ là ngoại giao. Để đứng vững trên thị trường Mỹ và thế giới, bạn phải có tư duy độc lập và con đường độc lập của riêng mình. Tinh thần độc lập đó phải có ở mỗi người, mỗi thành viên trong tổ chức thì mới thành công.

Công nghệ không có biên giới và rất dân chủ và công bằng. Nguyễn Hà Đông một mình với Flappy Bird có thể thu hút ngành game toàn cầu, kéo CEO Google đến quán trà chanh vỉa hè Hà Nội để họp mặt. Tôi tin rằng đó là thành công của tư duy độc lập.

Điểm mạnh để Việt Nam độc lập trong cuộc cách mạng công nghệ - Ảnh 3.

Kỹ sư chế tạo robot tại Khu Công nghệ cao TP.HCM – Ảnh: T.TR.

Các đường riêng

* Đúng vậy, để độc lập cần có nội lực, vậy lựa chọn của người Việt Nam trong thời đại cách mạng công nghiệp 4.0 hay 5.0, 6.0 sẽ như thế nào?

– FPT của chúng ta cũng mất nhiều thời gian và nguồn lực khi bộ máy cồng kềnh kém hiệu quả.

Và tôi quay lại học từ thực tế. Làng gốm Bát Tràng với những hộ kinh doanh hiệu quả đến mức tự tin nhận tiền rồi chuyển qua Mỹ an toàn, những cặp bình khổng lồ đã dạy cho tôi bài học tổ chức hiệu quả bằng cách phân chia các khâu, gắn bó lợi ích.

Chúng tôi gọi không gian làm việc của mình là “Làng phần mềm Hòa Lạc” để ghi nhớ bài học từ ngôi làng đó.

Những người giúp việc trở về từ Đài Loan và câu chuyện cạnh tranh với các đồng nghiệp Philippines là những chuyên gia nổi tiếng thế giới trong lĩnh vực này với tài nấu ăn ngon học được từ mẹ đã khiến chúng tôi nhận ra rằng: những điểm yếu của chúng tôi, những điểm yếu trong bản chất sẽ phải được khắc phục cùng với thời gian. cả một thế hệ, vì vậy trước tiên hãy phát triển thế mạnh của riêng bạn.

Chúng ta lại gặp nhau, thảo luận để tìm ra điểm mạnh. Và tìm hiểu xem: các lập trình viên trẻ của chúng tôi có thể học những điều mới, tiếp cận công nghệ mới nhanh hơn so với các đồng nghiệp của họ trong khu vực, một nghiên cứu tuyên bố gấp 2,5 lần.

Với công nghệ mới, ngôn ngữ lập trình mới, xuất phát điểm giống nhau, ai nhanh hơn sẽ chiến thắng. Vì vậy chúng tôi xác định hướng đi của mình: nhảy vọt, tiếp cận những công nghệ mới nhất, tìm cách học hỏi và đưa vào sản phẩm một cách nhanh nhất.

* Và những gì khác?

– Tất nhiên là nhanh hơn kết quả tìm kiếm của riêng chúng tôi. Những người trẻ khác đã tìm thấy điểm mạnh của mình. Nguyễn Hà Đông sau khi tự mình gỡ bỏ Flappy Bird khỏi Internet, một bảo tàng nghệ thuật ở Anh đã trưng bày một chiếc điện thoại có cài đặt trò chơi này.

Tôi rất tâm đắc với chi tiết ít ai để ý đó, nó chứng tỏ Flappy Bird không chỉ là một trò chơi mà còn mang nhiều tính nghệ thuật, điều này cũng dễ hiểu khi chủ nhân của nó đến từ quê hương lụa Hà Đông. Nhiều bạn trẻ Việt Nam khác mà tôi biết đang phát triển phần mềm chỉnh sửa ảnh, vẽ tranh AI theo yêu cầu, mô phỏng phong cách của các họa sĩ thế giới …

Người Việt Nam có nhiều truyền thống nghệ thuật. Vậy “công nghệ + nghệ thuật + nghệ thuật” cũng là một công thức riêng? Các bạn trẻ sẽ trả lời bằng sự lựa chọn của mình.

* Chương trình Funix của anh ấy cũng đã dẫn dắt nhiều người đi theo con đường riêng của họ. Và họ đã nhận nó như thế nào?

– Rất thoải mái. Chúng tôi dạy lập trình nhưng không dạy theo khuôn mẫu. Mỗi người khi đăng ký học sẽ được phỏng vấn về trình độ, mục tiêu, quyết tâm và tự thiết kế chương trình, lộ trình học. Có người hướng dẫn cách tự học, giải đáp thắc mắc, cùng nhau giải quyết vấn đề, cũng có người an ủi, động viên khi gặp khó khăn, chán nản trong suốt hành trình.

Người học sẽ tự quyết định chất lượng học và thời gian học của mình. Funix của chúng tôi không giới hạn thời gian, không giới hạn người học. Sinh viên có thể là bác sĩ, kỹ sư, sinh viên, cũng có thể là tài xế, phụ xe, buôn bán. Hãy học hỏi và họ sẽ có cơ hội thay đổi bản thân, tìm ra con đường cho riêng mình.

Một thanh niên ở Hội An tham dự Funix dù không có máy tính xách tay. Anh đến quán net, thuê máy tính 5.000 đồng / giờ, ngồi giữa các game thủ để học lập trình cùng chúng tôi. Kiên trì như vậy, anh ra trường sau hơn 2 năm, được nhận vào làm việc tại FPT Đà Nẵng, hiện đã thành lập công ty riêng chuyên về thiết kế web.

Một bạn trẻ khác tự tin trả lời khi tôi hỏi làm thế nào để theo kịp sự đổi mới công nghệ của thế giới: “Tại sao phải theo đuổi, chúng tôi đang dẫn đầu”. Bạn rất thành công, nhiều người thành công hơn tôi. Và tôi tin vào tuổi trẻ như vậy.

Điểm mạnh để Việt Nam độc lập trong cuộc cách mạng công nghệ - Ảnh 4.

Máu cá hồi

* Được biết, anh còn là chủ tịch câu lạc bộ AIVIET, nơi có nhiều trí thức kiều bào đang mong muốn về nước xây dựng sự nghiệp. Tại sao bạn gọi chúng là “cá hồi”?

– Cá hồi sinh sản ở vùng nước ngọt, khi đủ lớn chúng xuôi dòng ra biển, vẫy vùng trưởng thành, khi sinh sản về nguồn để đẻ trứng. Nỗi nhớ cội nguồn nằm trong khứu giác, trong máu thịt, đẩy họ ngược dòng dù có xa xôi, thác ghềnh.

Tôi nghĩ con người là như vậy, và người Việt Nam cũng vậy. Mối quan hệ gắn bó máu thịt với quê hương thông qua ký ức, ẩm thực, văn hóa và lịch sử sẽ thúc đẩy mong muốn trở về của con người sau những khoảng thời gian học tập, trải nghiệm, trưởng thành và thành đạt trên thế giới. . Đôi khi chỉ cần một người bạn, một kỷ niệm về một tô phở, bún bò đúng vị, trong không khí ấm áp thân quen là đủ.

Về nhưng niềm vui hay làm việc, xây dựng, cống hiến mới là điều quan trọng. Câu lạc bộ của chúng tôi sẽ giúp bắt đầu stream, giúp họ tìm đường khi họ muốn quay trở lại sự nghiệp của mình. Phải có con đường đi phù hợp thì người trở về mới có thể “cắm rễ” lâu dài với quê hương.

* Phải chăng Nhà nước sẽ không cần “trải thảm đỏ mời nhân tài” mà chỉ chờ di sản Việt Nam và tình yêu Việt Nam trong mỗi người Việt Nam phát huy tác dụng?

– Về phía chính quyền, tôi nghĩ nên chuẩn bị những chính sách, cơ hội để đón đầu và tạo điều kiện cho người dân “bén rễ” bằng chính sự nghiệp và quyết định của mình. “Tấm thảm đỏ” dẫn dắt bằng vật chất sẽ không bền, bởi nếu lâu đài mà tấm thảm dẫn đến không như hình dung thì vẫn không thể níu chân được con người.

Về mặt này, người Trung Quốc đã làm rất tốt khi có những chương trình và hành động có hệ thống để giữ gìn mối quan hệ họ hàng, huyết thống. Việc “trải thảm đỏ” về tinh thần và cảm xúc có tác dụng tích cực hơn.

* Có một thực tế là trong khi nhiều người đã quay trở lại – hầu hết đều không còn trẻ, nhiều lần đã ra đi – và nhiều người còn trẻ. Cách làm này khiến nhiều người quan tâm, còn bạn thì sao?

– Tôi không sợ. Tuổi trẻ chúng ta hãy đi, học tập và làm việc, trải nghiệm cuộc sống trên khắp thế giới. Sẽ chỉ có một người trưởng thành. Chỉ khi bạn trưởng thành, bạn mới thành công thì một lúc nào đó bạn mới trở về với trái tim mình.

Lịch sử của chúng ta đã ghi lại biết bao nhiêu người Việt Nam trở về quê hương trong cuộc kháng chiến, đói khổ, chiến tranh gian khổ.

Ngày nay đất nước phát triển, đừng lo người ra đi không về. Với thế giới công nghệ không biên giới, nhiều người Việt Nam sống ở Úc, Mỹ, Canada vẫn quay lại với chúng ta hàng ngày qua Internet.

hình hộp 9346a52aa46861363879AAA

Chúng tôi đặt những câu hỏi sau: Tại sao các thế hệ đi trước lại khao khát và hy sinh cho nền độc lập đến vậy? Trả lời: Vì trước đó là nô lệ.

Còn bây giờ, chúng ta đã hết nô lệ chưa, khi xung quanh cuộc sống của chúng ta là những sản phẩm, công cụ từ nước ngoài? Liệu phong trào “Make in Vietnam” có thể đưa chúng ta thoát khỏi kiếp nô lệ công nghệ? Cái giá phải trả của cuộc cách mạng công nghệ này là bao nhiêu?

Tôi dạy lịch sử

Với mong muốn học viên tự hào về đất nước Việt Nam, có tinh thần làm những việc nhỏ hay lớn cho đất nước, chúng tôi đã thiết kế khóa học như một sân khấu, nơi diễn ra các sự kiện quan trọng. Lịch sử Việt Nam thời kỳ này, xoay quanh nhân vật trung tâm là Hồ Chí Minh và các cộng sự, đối thủ của ông.

Toàn bộ giai đoạn lịch sử được chia thành 12 chương, được trình bày dưới dạng một chuỗi các sự kiện với các nhân vật được lựa chọn.

Trước buổi học, giảng viên đưa ra bộ câu hỏi và gợi ý về các sự kiện, nhân vật – được ví như một “kho báu”, nhiệm vụ của sinh viên là tìm kiếm thông tin, tài liệu liên quan – chìa khóa để mở “kho báu”. Châu báu, điều quý giá”.

Tất cả các nhóm học sinh phải chuẩn bị cho tất cả các câu hỏi, nhưng trong giờ học, chỉ trả lời một câu hỏi, các nhóm còn lại sẽ sử dụng kiến ​​thức đã chuẩn bị của mình để đưa ra phản hồi. Giảng viên đánh giá cuộc đua, chấm điểm bằng cách xếp hạng qua từng bài học và giúp học sinh hệ thống hóa bức tranh tổng thể từ những mảnh ghép đó.

Học sinh của tôi ham học hỏi, thích tranh luận và sáng tạo trong cách trình bày, ở tất cả các thể loại từ phóng sự, kịch câm, kịch, nhập vai, diễn thuyết. Thời khóa biểu của mỗi bài giảng là 2 tiết – 90 phút, nhưng không ngày nào có thể kết thúc trong 150 phút, có khi kéo dài hơn 3 giờ đồng hồ. Kết thúc khóa học, khi tôi thông báo điều đó, một sinh viên đã thốt lên: “Ôi, tiếc quá! Chúng ta có thể bắt đầu lại được không?”.

Leave a Reply

Your email address will not be published.