Giáo sư, Nhà giáo Nhân dân Trần Thu Hà: “Cả đời này tôi chỉ muốn làm cô giáo!”

Rate this post

(HNMCT) – Giáo sư, Nhà giáo nhân dân Trần Thu Hà là người thầy của nhiều thế hệ nghệ sĩ piano nước ta. Kế thừa tình yêu và tâm huyết từ mẹ – Nhà giáo Nhân dân Thái Thị Liên, cả cuộc đời Giáo sư Trần Thu Hà đã dành trọn cho cây đàn piano, góp phần xây dựng Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam và đào tạo ra nhiều thế hệ nghệ sĩ piano cho âm nhạc nước nhà. Với sự miệt mài, cống hiến trên cả 3 lĩnh vực: Đào tạo, biểu diễn và quản lý, nghệ sĩ Trần Thu Hà đã được phong tặng danh hiệu Giáo sư, Nhà giáo Nhân dân và danh hiệu Anh hùng Lao động thời kỳ đổi mới. được Nhà nước tặng thưởng Huân chương Lao động hạng Nhất và hạng Nhì, Kỷ niệm chương “Vì sự nghiệp âm nhạc Việt Nam”.

– Năm 8 tuổi, sau một thời gian sống trong trại thiếu nhi, chị chính thức được mẹ là Nhà giáo Nhân dân Thái Thị Liên dạy dỗ. GS Trần Thu Hà còn nhớ cảm giác của bà lúc đó như thế nào không?

– Thế hệ chúng tôi không có nhiều điều kiện thuận lợi như giới trẻ ngày nay. Khi đất nước còn chiến tranh, tôi không được ở gần bố mẹ để có cơ hội học tập. Sau này, khi trở lại Hà Nội, tôi rất thích thú và say mê khi được chạm vào đàn.

Có mẹ hướng dẫn, chỉ bảo thì tiện nhưng điều kiện cơ sở vật chất hạn chế nên việc học đàn cũng phải tranh thủ. May mắn thay, mẹ tôi vừa đi diễn vừa dạy học nên nhà trường đã cho bà mượn đàn để dạy tại nhà. Thời gian tập cho con không nhiều nhưng mỗi lần tập con đều rất tập trung, nếu có sai sót là mẹ “sửa” ngay.

Ở cấp trung gian, chúng tôi phải di tản. Không giống như các loại nhạc cụ khác dễ di chuyển, đàn piano thường có kích thước lớn và cồng kềnh. Vậy mà khi chúng tôi lên sơ tán ở Bắc Giang, người dân địa phương vẫn đồng ý đưa cây đàn vào nhà. Nhưng bản thân đàn piano có âm lượng lớn, tần suất làm việc từ sáng đến tối, thực sự ảnh hưởng đến cuộc sống của mỗi người. Ban ngày, bạn cũng phải nghe máy bay. Vì vậy, sau một thời gian, trường quyết định chuyển bộ môn Piano ra ngoài và đào hầm xa khu dân cư để học. Tôi vẫn nhớ hồi đó chúng tôi thường học dưới ánh đèn dầu, tất cả sách giáo khoa đều phải viết tay. Tôi khâm phục Nhà nước mình trong thời kỳ chiến tranh ác liệt, có những việc rất gấp gáp, giữa sự sống và cái chết, nhưng vẫn cố gắng duy trì công việc đào tạo văn nghệ.

– Bạn có nhớ bản nhạc bạn từng chơi trong boongke không?

– Trong kỳ thi tốt nghiệp trung cấp âm nhạc và chuẩn bị vào đại học, tôi dự thi “Bản tình ca ánh trăng” – một ca khúc nổi tiếng của nhạc sĩ Beethoven. Tình cờ là ngày rằm nên trăng rất sáng. Hồi đó, các môn thi thường tổ chức vào buổi tối, trời giông bão, nếu có máy bay địch thì đồng loạt dừng lại, tắt đèn, được báo an toàn thì chúng tôi tiếp tục. Tôi đã trải qua cuộc thi và không thể bật đèn. Tôi đã chơi “Moonlight Sonat” dưới ánh trăng. Tôi nhớ mãi kỷ niệm đó và xem đó là động lực để mình cố gắng hơn nữa.

– Được biết, cách đây không lâu chị đã hoàn thành việc biên soạn, hiệu đính tác phẩm 3 tập “Tuyển tập các tác phẩm âm nhạc Việt Nam cho đàn piano”, góp phần bổ sung vào giáo trình dạy đàn ở nước ta?

– Từ thời mẹ tôi và các thế hệ giảng viên đi trước tôi như PGS.TS Nguyễn Hữu Tuấn, nhà giáo ưu tú Trần Thanh Thảo đã làm tuyển tập các tác phẩm âm nhạc Việt Nam viết cho piano, chủ yếu dành cho cấp tiểu học và trung học cơ sở. . Riêng tôi chủ yếu biên soạn các tác phẩm lớn cho bậc đại học và sau đại học, chia làm 3 tập. Hiện tại, tuyển tập này đã được lưu hành nội bộ, phục vụ mục đích giảng dạy, nhưng việc phổ biến ra bên ngoài cần thêm một thời gian nữa.

Một điều nữa là trong chương trình dạy piano quốc gia, trong mỗi năm học đều phải có tiết dạy tiếng Việt. Đó cũng là lý do tôi thực hiện khóa học “Tuyển tập các tác phẩm âm nhạc Việt Nam dành cho piano”. Chương trình học đó là bắt buộc, giúp các thế hệ giảng viên chọn bài chính xác, mở rộng chương trình của họ trong lĩnh vực giới thiệu các tác phẩm của các nhạc sĩ Việt Nam viết cho piano.

– Gắn bó với cây đàn piano, với công việc quản lý tại Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam, tham gia nhiều chương trình lớn trong và ngoài nước, nhưng chị từng chia sẻ rằng cả đời chị muốn trở thành một nhạc sĩ. Chỉ là một giáo viên âm nhạc?

– Mong muốn của em là trở thành một giáo viên dạy mỹ thuật và cũng là để nối tiếp truyền thống của gia đình. Tất nhiên, lĩnh vực này bao gồm cả kiến ​​thức và kỹ năng, cùng với việc giảng dạy, tôi cũng tham gia biểu diễn, nhưng đào tạo vẫn là chính. Đặc thù của ngành nghệ thuật là không chỉ phổ biến âm nhạc, mà còn góp phần tìm kiếm và đào tạo tài năng. Tài năng đó phải được phát hiện và bồi dưỡng từ khi còn nhỏ bằng các quá trình khác nhau. Hiện nay, đội ngũ giảng viên của Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam đông hơn trước, được đào tạo bài bản tại những cái nôi âm nhạc lớn trên thế giới. Và tôi vẫn muốn dạy chúng ở trình độ trung cấp, khi chúng cho thấy một số tiềm năng phát triển.

– Xin chân thành cảm ơn Nhà giáo Nhân dân Trần Thu Hà!

Leave a Reply

Your email address will not be published.