Lời cầu xin được chết của một bệnh nhân ung thư

Rate this post

Hà nộiKhi đang tiêm thuốc, một người đàn ông 75 tuổi bị ung thư tuyến tụy bất ngờ siết chặt tay bác sĩ, van xin ông hãy tiêm để không phải tỉnh lại.

Bác sĩ Hà Hải Nam, khi đó đang phụ trách chuyên khoa hóa chất, Bệnh viện K, bỗng sững người, vã mồ hôi. Lời đề nghị đã đặt bác sĩ trẻ vào tình thế khó xử, khiến âm thanh mắc lại trong cổ họng. Không khí xung quanh im lặng, chỉ có tiếng nức nở của những người thân.

Nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, anh đặt tay lên vai động viên. “Hãy để tôi giúp bạn giảm đau. Mọi người sẽ đồng hành với bạn trong cuộc chiến này”, bác sĩ Hà Hải Nam, hiện là phó trưởng khoa Ngoại bụng 1, nhớ lại ngày 19/8.

Bệnh nhân được chẩn đoán ung thư tụy đầu năm 2012 giai đoạn ba, mổ tại Bệnh viện Việt Đức. Sau đó bệnh nhân chuyển sang phương pháp hóa trị. Lúc này bệnh nhanh chóng chuyển biến khiến cơ thể không còn dung nạp được hóa chất. Anh liên tục muốn dừng điều trị và trở về nhà sống những ngày cuối đời bên những người thân yêu. Tuy nhiên, gia đình mong muốn “còn nước còn tát”, dù chỉ một hai tuần. Nam tâm sự với bản thân, bác sĩ không chỉ giúp bệnh nhân giảm đau mà còn đồng hành cùng họ đến cùng, kể cả khi họ bỏ cuộc, chán nản.

Lúc này, anh vẫn kiên trì khuyên nhủ và tiếp tục tiêm morphin, giúp xoa dịu cơn đau. Theo ông, những cơn đau của bệnh nhân ung thư tuyến tụy giai đoạn cuối giống như bị “tra tấn”, bởi tuyến tụy nằm sát cột sống nên gây ra những cơn đau lan khắp cơ thể.

“Một người bình thường đã khó vượt qua, huống hồ người bệnh đã kiệt sức”, bác sĩ nói.

Cuối cùng, vài tuần sau, bệnh nhân chết, trút được nỗi day dứt.

Theo bác sĩ Nam, đây không phải là trường hợp duy nhất “nằm chờ chết” vì nỗi đau đớn về thể xác và tinh thần quá lớn khiến họ tuyệt vọng. Một số người nghĩ rằng kéo dài tuổi thọ thêm một hoặc hai năm không có nhiều ý nghĩa. Họ ưu tiên chất lượng cuộc sống hơn là kéo dài phần đời còn lại trong đau đớn. Một số hoàn cảnh khó khăn cũng từ chối điều trị, xin về nhà chờ thần chết ập đến.

Tuy nhiên, quyền được chết vẫn luôn là một vấn đề gây tranh cãi trên khắp thế giới. Vào tháng 2 năm 2018, Tạp chí Y khoa Anh (BMJ) đã kêu gọi một cuộc thăm dò độc lập đối với các bác sĩ về việc hỗ trợ tử vong, khẳng định rằng các bác sĩ và hệ thống y tế đã bị mất. với ý kiến ​​đa số – khi 80% công chúng ở Anh và Mỹ ủng hộ “hành động tử thần nhân đạo”. Tuy nhiên, phần lớn các bác sĩ trả lời BMJ cho rằng các nhân viên y tế không nên tham gia vào việc cố ý gây ra cái chết và việc hỗ trợ tự tử có thể bị lạm dụng.

Hiện nay, chỉ có một số quốc gia chấp thuận “cái chết nhân đạo” như Mỹ, Pháp, Hà Lan, Tây Ban Nha, Bỉ, Canada … Ở các nước châu Á chịu ảnh hưởng của Phật giáo, mọi hành vi can thiệp hoặc giúp bệnh nhân chết “nhân tạo” đều bị coi là giết người. , bởi “dù hy vọng sống sót rất mong manh nhưng các bác sĩ vẫn phải nể nang bệnh nhân cho đến hơi thở cuối cùng”, bác sĩ Nam nói. tốt.

Bác sĩ Hà Hải Nam và ê kíp đang phẫu thuật cho một bệnh nhân ung thư dạ dày. Hình ảnh: Bác sĩ cung cấp

Theo bác sĩ Nam, điểm chung của những bệnh nhân khi nhận được thông báo về bệnh ung thư là hoang mang, dễ bị kích động và không chịu chấp nhận sự thật. “Điều này khiến việc điều trị trở nên khó khăn hơn”, bác sĩ nói.

Chưa kể, đa số bệnh nhân ung thư đến viện ở giai đoạn muộn, 70% trường hợp phải chịu đựng nỗi đau đến cuối đời. Lúc này, các bác sĩ chủ yếu chăm sóc giảm nhẹ, giúp giảm đau và nâng cao chất lượng cuộc sống cho bệnh nhân.

“Mất mát là quy luật của cuộc sống, nhưng để xoa dịu phần nào nỗi đau của bệnh nhân là nhân đạo”, ông Nam nói.

Đặc biệt, sự tiêu cực của bệnh nhân chưa bao giờ là lý do khiến bác sĩ Nam và các đồng nghiệp chùn bước. Theo ông, bất kỳ bệnh nhân nào cũng có mong muốn sống, nhưng kỳ vọng có thể khác nhau. Có những bà mẹ trẻ mắc bệnh ung thư muốn sống lâu hơn để dự đám cưới của con mình, có những trường hợp từ chối xạ trị để cứu thai nhi, có những người không muốn điều trị vì kinh tế kiệt quệ … Lúc này. thời gian, bác sĩ phải biết mong muốn của bệnh nhân để động viên và xoa dịu nỗi đau của họ.

Niềm vui lớn nhất của anh là sau mỗi ca mổ, bệnh nhân tỉnh táo, không biến chứng, đủ sức khỏe để tiếp tục phác đồ. Như trường hợp của một bệnh nhân 61 tuổi, mắc cùng lúc hai căn bệnh ung thư dạ dày và phổi. Đây là một ca khó, được hội chẩn khắp bệnh viện vì không biết mổ hay mổ gì trước. Sau nhiều lần chẩn đoán, ê-kíp quyết định cắt bỏ toàn bộ dạ dày vì bộ phận này có nguy cơ biến chứng cao hơn, sau đó mới ghép ruột non. Sau đó một tháng, bệnh nhân tiến hành phẫu thuật lần thứ hai.

Vừa làm vừa học, bác sĩ Nam và các cộng sự không ngừng cập nhật thêm các phác đồ, tài liệu nghiên cứu để đưa ra phương án điều trị tốt nhất, phù hợp nhất. Hàng ngày, anh đều sắp xếp thời gian đến từng phòng, trò chuyện, hỏi han giúp bệnh nhân thoải mái, lạc quan hơn. Nhiều người đã ra viện, nhưng ngày 27/2, Tết vẫn “cập rập” sức khỏe khiến anh thêm yêu và có động lực với nghề.

“Chỉ cần bệnh nhân không bỏ cuộc là đã thành công và chúng tôi luôn đồng hành cùng họ đến hơi thở cuối cùng”, bác sĩ nói.

Bác sĩ dành thời gian xuống khu khám bệnh, thăm hỏi động viên, tâm sự với bệnh nhân.  Ảnh: do bác sĩ cung cấp

Bác sĩ dành thời gian xuống khu khám bệnh, thăm hỏi động viên, tâm sự với bệnh nhân. Hình ảnh: Bác sĩ cung cấp

Gần 20 năm theo đuổi ngành y, bác sĩ Nam cho biết, chuyên ngành ung bướu đã có nhiều tiến bộ. Với quan điểm “Muốn chết thì đến bệnh viện K”, người ta dần hiểu ung thư không phải là án tử hình. Các phương pháp điều trị hiện nay tiên tiến hơn như hóa trị, liệu pháp miễn dịch, liệu pháp nhắm mục tiêu. Tuy nhiên, ung bướu là một chuyên khoa khó, diễn biến tự nhiên của bệnh có nhiều đặc thù. Hiện cả nước có hơn 200 bệnh ung thư, mỗi bệnh lý khác nhau…, diễn tiến cũng khác nhau ở từng nhóm bệnh già, trẻ, cơ địa.

Theo các bác sĩ, cái khó nhất khi làm ung thư là phải tìm hiểu kỹ về nguồn gốc, diễn tiến tự nhiên và giai đoạn bệnh. Một bác sĩ chuyên về phẫu thuật và biết các kỹ thuật phẫu thuật có thể không thành thạo về thuốc và xạ trị như một bác sĩ đúng chuyên khoa.

Thời gian sống thêm 5 năm ở bệnh nhân ung thư được coi là có thể chữa được, vì tế bào thường di căn nặng trong hai đến ba năm đầu. Trường hợp bệnh tái phát sau 5 năm, được phát hiện sớm, bệnh nhân vẫn điều trị tốt. Vì vậy, mọi người nên chú ý đến sức khỏe của mình, đi khám định kỳ và “biết sớm để lành”, bác sĩ khuyến cáo.

Thúy An

Leave a Reply

Your email address will not be published.