“Múa cho đến cùng” – hồn thơ Đoàn Quỳnh Như

Rate this post

Triển lãm thu hút khách tham quan và giới nghệ thuật

Đoàn Quỳnh Như sinh ra và lớn lên tại Quảng Trị, theo học ngành văn hóa và du lịch tại Huế. Trong thời gian làm du lịch, Đoàn Quỳnh Như đã thử sức ở nhiều lĩnh vực, trong đó có diễn xuất và viết kịch bản. Kịch bản phim Thiên thai (2008, bản quyền của Chánh Phương Film) là một ví dụ. Đoàn Quỳnh Như là tác giả của hai tập thơ Như…! (2005) và Mong (2009). Thơ đã xuất hiện trên các báo và tạp chí như Sông Hương, Văn hóa, Văn học Việt Nam, Tri thức ngày nay, Tuổi trẻ, Người lao động …

Đoàn Quỳnh Như đến với hội họa như một niềm đam mê sáng tạo mới, với những chất liệu, ngôn ngữ, màu sắc đầy mê hoặc; sở thích khám phá bản thân trong một ý thức khác. Gần 4 năm tự mày mò học vẽ, tuy không dài nhưng khung cảnh mộng mơ trong tranh của Đoàn Quỳnh Như ngày càng sắc nét và đậm chất thơ.

Triển lãm cá nhân đầu tiên “Dancing to the Shutter” trưng bày gần 30 bức tranh, là một phần trong những bức tranh đầu tay của Đoàn Quỳnh Như. Nhà thơ vẽ những bức tranh bằng nhiều chất thơ, thậm chí việc tự vẽ bài thơ thành tranh là điều dễ hiểu. Tôi sẽ không nói về điều đó ở đây, mà là về trạng thái tinh thần của việc vẽ. Vẽ với hy vọng rằng màu sắc có thể giúp tìm ra lối thoát trong sự run rẩy, trống trải. Vẽ để kết nối mình với thiên nhiên thơ mộng, với không gian xa lạ, với những địa điểm huyền diệu và cả với những địa điểm quen thuộc đang dần phai nhạt. Vẽ để tìm sự cân bằng, điều mà đôi khi cuộc sống hàng ngày – cho dù đầy đủ, hạnh phúc – đã khiến cho cuộc sống trở nên lung lay.

Họa sĩ Lê Minh Phong nhận xét: “Trước hết, tôi đến với thế giới của Như qua thơ. Dù xuất phát từ tâm hồn lãng mạn nhưng thơ Như lại chứa đầy hiện thực, hiện thực trần trụi với những đau thương, mất mát của thân phận con người, trong đó có tình yêu. Quỳnh Như trước hết là một nhà thơ dám nói lên những bất công của con người, cố gắng khái quát sự tàn tạ của cuộc sống trên quê hương, một nhà thơ đi tìm miền đất hứa để trốn chạy. thực tế. Thơ với nữ thi sĩ này là một cuộc điều tra về bản thể của sự tồn tại, đồng thời là cuộc tìm hiểu về chính mình. Thơ của Như chứa đựng những vết thương của cuộc đời và cũng là sự cố gắng chữa lành những vết thương đó. Đôi khi tôi thấy rằng, trong thơ, Như đang gồng hết mọi giác quan để mặc cho những âm thanh của cuộc sống ập đến, đôi khi lại là những âm thanh cuồng nộ, gào thét xen lẫn những âm thanh êm dịu. đầy lòng nhân ái ”.

Vốn xuất thân lãng tử nên từ thơ, Như đi qua hội họa như một quá trình tất yếu trên hành trình của mình. Thông thường khi nhà thơ chuyển sang vẽ tranh, người ta thường chọn những bức tranh theo trường phái biểu cảm để thể hiện tiếng nói của mình với người khác. Nhưng với Như, qua những bức tranh như Bể đau, tiếng chuông ngân, nhịp đập, ánh mắt trần gian …, Ngôn ngữ hội họa của Như nghiêng về trừu tượng, một lĩnh vực khó đi đến cốt lõi của nó. Nhưng Như bước vào cái trừu tượng một cách tự nhiên như những giấc mơ của một thi nhân.

THÚY TRANG

Leave a Reply

Your email address will not be published.