Nhiếp ảnh gia Alex Cao: Tìm kiếm và mang vẻ đẹp quê hương ra thế giới

Rate this post

Trước giải thưởng HIPA, Alex Cao đã nhận được nhiều giải thưởng như huy chương Vàng PSA 2020, giải nhì nhiếp ảnh du lịch đen trắng Monovisions 2021, giải Khuyến khích World Drone 2020, bình chọn của khán giả cho bức ảnh Drone của anh.
35 sinh năm 2021…

Ma trận tàu đánh cá
Ma trận tàu đánh cá

PV: Mỗi bức ảnh đều phải có một câu chuyện, và tác phẩm đoạt giải của bạn cũng không ngoại lệ…

Nhiếp ảnh gia Alex Cao: Năm 2020, bão số 9 đổ bộ vào Quảng Ngãi. Trong hơn 30 năm của cuộc đời, đó là lần đầu tiên tôi chứng kiến ​​một trận bão lớn như vậy.

Ngày hôm sau, tôi cùng nhóm bạn chuyên làm công tác thiện nguyện đi khảo sát một số nơi để hỗ trợ đồng bào bị ảnh hưởng bởi bão. Khi đến cảng Tịnh Hòa, tôi thấy rất nhiều tàu thuyền đang neo đậu, do chính quyền yêu cầu người dân về đất liền trú bão. Tôi cho máy bay, ghi lại hình ảnh đó, chỉ nghĩ lưu giữ làm tư liệu, không nghĩ đến việc đi thi và đoạt giải.

Khi hay tin về giải thưởng HIPA năm nay với chủ đề thiên nhiên, tôi đã gửi ảnh dự thi. Mọi người có thể thường cho rằng thiên nhiên phải đẹp, nhưng rõ ràng cuộc sống có hai mặt. Bão là cái gì đó không tốt, nhưng thực tế vẫn gắn bó với thiên nhiên, không thể tách rời.

Lần này tôi sẽ dùng tiền cho hai dự án từ thiện. Đặc biệt, với FQNg Quảng Ngãi, mỗi năm sẽ có ba chuyến từ thiện: nhân dịp tựu trường, trung thu và tết nguyên đán. Và việc tử tế với môi trường ở Quảng Ngãi kêu gọi tài trợ và sự hưởng ứng của cộng đồng để dọn rác trên các bãi biển.

Nhiếp ảnh gia Alex Cao
Nhiếp ảnh gia Alex Cao

* Hành trình tìm kiếm vẻ đẹp qua ống kính của bạn bắt đầu như thế nào?

– Tôi vào TP.HCM học lớp 8, sau đó du học Thụy Sĩ chuyên ngành quản trị du lịch và khách sạn. Sau khi về nước, tôi làm việc tại TP HCM một thời gian, sau đó trở về quê hương cách đây khoảng mười năm để giúp quản lý công việc kinh doanh của gia đình trong lĩnh vực dược phẩm.

Hình ảnh quê hương luôn hiện hữu trong tâm trí tôi. Đó cũng là lý do tôi quyết định rời TP.HCM – nơi có nhiều cơ hội – để về Quảng Ngãi. Tôi muốn đóng góp cho quê hương mình, bắt đầu bằng những công việc thiện nguyện.
Tôi yêu biển, vì biển gắn liền với tuổi thơ và bao kỉ niệm đẹp. Tuy nhiên, biển ngày càng bị “giết chết” bởi thói quen sinh hoạt của người dân, trong đó vấn nạn lớn nhất là rác thải. Trước đây, có những nơi rất sạch sẽ, bạn có thể thoải mái tắm rửa, nhưng bây giờ rác rất nhiều, tích tụ theo năm tháng.

Nhắc đến Quảng Ngãi, hầu hết du khách chỉ biết đến Lý Sơn, nhưng nơi đây còn rất nhiều cảnh đẹp. Vẻ đẹp tự nhiên rất dễ bị phá hủy. Chỉ cần một cơn bão đi qua, hay tác động của con người cũng có thể khiến chúng thay đổi và biến mất. Những điều đó thúc đẩy tôi giữ lại hình ảnh đẹp cho quê hương, quảng bá ra thế giới.

* Khởi đầu không hề dễ dàng, đặc biệt là khi thế giới nhiếp ảnh vẫn còn khá xa lạ với anh vào thời điểm đó…

– Khi chúng ta yêu, đam mê, có mục đích rõ ràng thì tự khắc sẽ có cách để chinh phục. Lúc đầu, tôi gặp khó khăn vì không biết nhiều về kỹ thuật chụp ảnh. Tôi dành vài giờ mỗi ngày để đọc tài liệu nhiếp ảnh, xem các tác phẩm đoạt giải của các cuộc thi lớn trên thế giới. Hiện nay, cũng có rất nhiều nhiếp ảnh gia chia sẻ kiến ​​thức và kỹ thuật chụp miễn phí trên YouTube.

Tác phẩm của hai chị em
Tác phẩm của hai chị em

Tôi làm quản lý nên có thể chủ động sắp xếp thời gian. Trước đây, tôi thường sở hữu một chiếc máy ảnh nhỏ để có thể ghi lại những khoảnh khắc đẹp trong những chuyến du lịch, phượt. Tuy nhiên, khi đạt được mục tiêu lớn hơn, tôi chuyển sang sử dụng các loại máy móc chuyên nghiệp hơn, bao gồm cả máy bay không người lái. Nghệ thuật nhiếp ảnh là vô hạn nên rất khó để nói tôi đã nắm vững kỹ thuật hay chưa. Mỗi nhiếp ảnh gia có một phong cách riêng, và tiếp tục hoàn thiện kỹ thuật để mỗi bức ảnh đẹp hơn, hấp dẫn hơn. Chắc chắn việc học phải diễn ra hàng ngày.

* So với nhiều nhiếp ảnh gia khác, tuổi nghề của anh khá nhỏ. Tham gia nhiều cuộc thi lớn, bạn không ngại đối mặt với những tên tuổi lớn?

– Để quảng bá hình ảnh quê hương, tôi xem các cuộc thi là điểm đến hiệu quả. Tôi đã gửi ảnh tham dự nhiều cuộc thi trong nước. Với các cuộc thi quốc tế, tôi học hỏi từ những người đi trước, xem thông tin trên các trang web gợi ý. Đôi khi, việc đầu tư cho các bài dự thi khá tốn kém.

Các cuộc thi thường quy tụ nhiều nhiếp ảnh gia nổi tiếng thế giới. Nhưng tôi không sợ ngã. Mỗi cơ hội là một trải nghiệm. Tôi chỉ tiếc nếu mình không cố gắng, không cố gắng, nhưng cũng không hối hận nếu không đạt kết quả tốt. Nếu mình may mắn giành được chiến thắng, được quê hương Quảng Ngãi nhắc nhở thì đó là thành công lớn.

HIPA được thành lập năm 2011, là giải thưởng nhiếp ảnh do Thái tử Dubai Hamdan Bin Mohammed Bin Rashid Al Maktoum chủ trì, nhằm tôn vinh sự sáng tạo của các nhiếp ảnh gia trên thế giới. Hơn 11 năm qua, cuộc thi này đã quy tụ 500.000 bài dự thi đến từ khoảng 200 quốc gia và vùng lãnh thổ trên thế giới.

* Mỗi chuyến đi là một cơ hội để phát triển. Đối với bạn, những trải nghiệm đó như thế nào?

– Phần lớn ảnh được mình chụp trong những chuyến thiện nguyện, hoặc những chuyến đi phượt, cắm trại. Khi nhìn lại những hình ảnh từ những chuyến đi từ thiện ở vùng cao, tôi cảm thấy hạnh phúc khó tả. Khi làm thì không nghĩ gì nhưng khi nhìn lại mới thấy mình đã mang lại niềm vui cho mọi người.

Đời sống của người dân miền núi quê tôi còn nhiều khó khăn. Những dịp như: Tết Nguyên Đán, Tết Trung Thu… họ khó có được quà bánh. Các em nhỏ cũng không biết Tết Trung thu của trẻ em miền xuôi như thế nào. Vì vậy, trong các chuyến đi của mình, chúng tôi cố gắng mang đến cho họ văn hóa, đồ ngọt và quần áo ấm.

Có hai bức ảnh mà tôi vẫn còn nhớ cho đến ngày nay. Cuối đời (Đời trước) Tôi đã chụp một người phụ nữ 80 tuổi phải nuôi con gái và cháu gái bị thiểu năng trí tuệ. Ba người phụ nữ thuộc ba thế hệ cùng chung sống trong hoàn cảnh éo le, kém may mắn. Cầm máy ảnh, tôi bật khóc.

Công việc Ngôi nhà có trái tim hạnh phúc
Công việc Ngôi nhà có trái tim hạnh phúc

Có lần, tôi chụp ảnh hai đứa trẻ trên đỉnh núi cao nhất Quảng Ngãi. Chúng tôi đã đi bộ ba giờ từ nơi chiếc xe đã đậu. Trời mưa, hai em dùng túi bánh từ thiện để che mưa. Nhìn vào mắt họ, tôi thấy lòng ấm áp lạ thường. Những chuyến đi khiến tôi cảm thấy may mắn và muốn tiếp tục chia sẻ điều đó với mọi người.
Đứng trước biển, tôi thấy tâm hồn mình rộng mở, thư thái. Khi nhìn thấy và cảm nhận được cái đẹp, tôi càng có động lực để tiếp tục phát huy cái đẹp. Tôi luôn mong khi nhìn những bức ảnh đẹp, mọi người càng có ý thức cùng nhau lưu giữ.

* Nhiếp ảnh đã mang lại những thay đổi gì cho bạn?

– Việc chụp ảnh đòi hỏi sự chuẩn bị và chờ đợi kỹ lưỡng, trong khi phần hậu kỳ cũng không kém phần thử thách. Mỗi nơi, mỗi thời điểm trong ngày, mỗi mùa trong năm đều mang một vẻ đẹp khác nhau. Tận dụng cơ hội tốt là điều tôi học được rất nhiều từ niềm đam mê nhiếp ảnh của mình.

Để lột tả hết vẻ đẹp của thiên nhiên, con người cần phải nhìn sâu và chậm rãi. Trước đây, tôi còn trẻ, làm việc gì cũng nhanh chóng, đôi khi nhìn lại mình cũng ít. Bây giờ, lớn hơn, cộng với kinh nghiệm này, tôi đi chậm hơn, nhìn mọi thứ thấu đáo hơn.

Cảnh vật không thể nói, nhưng có ngôn ngữ riêng rất hữu tình. Con người tồn tại với bao câu chuyện thú vị về văn hóa, số phận cũng mang đến nhiều màu sắc cho cuộc sống. Càng đi, tôi càng thấy quê hương mình còn rất nhiều điều thú vị cần khám phá. Những nét đẹp đó cần được lan tỏa và tôn vinh.

* Cảm ơn bạn.

Trung Sơn (trình diễn)

Leave a Reply

Your email address will not be published.