Chàng trai ngủ bụi ven kênh Nhiêu Lộc đổi đời, 15 năm tập ảnh miễn phí

Rate this post

“Hãy làm theo tiếng gọi từ miền đất hứa”

Bên chiếc máy tính, anh Hồ Quốc Thông (SN 1986, Q.12, TP.HCM) tỉ mỉ hướng dẫn học viên đến học nghề miễn phí. Trong khi truyền nghề cho chàng trai, anh như thấy lại hình ảnh của mình trong những năm tháng khốn khó nhất.

Trước khi trở thành nhiếp ảnh gia nổi tiếng, nhận danh hiệu “Công dân trẻ TP.HCM năm 2006”, anh từng trải qua quãng đời “đi bụi”. Thông là con trai cả trong gia đình có 3 anh em ở tỉnh Quảng Ngãi.

Thời tiết ở quê khắc nghiệt, bố mẹ nghèo, việc ăn học của Thông cũng khó khăn, bấp bênh. Khi mới học lớp 6, bố mẹ Thông đau ốm liên miên khiến anh phải gánh nhiều khoản nợ và tiền đóng học phí trễ hạn.

Thương bố mẹ khổ, Thông có ý định nghỉ học để đi làm thêm phụ giúp gia đình. Nhất là khi thấy những người bỏ quê vào TP.HCM làm ăn, về quê ăn Tết, Thông lại càng muốn hiện thực hóa ý định này.

Trước khi trở thành nhiếp ảnh gia, anh Hồ Quốc Thông có cuộc sống khó khăn tại TP.HCM. (Ảnh: Nhân vật cung cấp).

Anh kể: “Thời điểm đó, đối với người dân quê tôi, TP.HCM là miền đất hứa nên có phong trào bỏ quê lên đây làm ăn. Năm nào đến Tết cũng mang tiền, quà đi chia cho anh em hàng xóm trong nhà.

“Thấy vậy, tôi rất tham nên xin bố mẹ cho nghỉ học để vào TP.HCM làm việc. Biết không thể ngăn cản, ông bà đã đồng ý cho tôi đi theo tiếng gọi miền đất hứa, cùng anh vào TP.HCM kiếm sống ”, anh kể.

Lần đầu tiên đặt chân đến “miền đất hứa”, Thông không khỏi ngỡ ngàng trước nhịp sống hối hả của phố phường. Tại đây, anh bắt đầu cuộc sống xa nhà bằng nghề bán vé số và bán báo. Bán báo được một năm thì dì của Thông qua đời.

Khi vợ mất, chú của Thông rất đau buồn. Anh trả lại căn nhà đang thuê và rời TP.HCM về quê sinh sống. Không còn nơi nương tựa, Thông lao đao. Tuy nhiên, anh vẫn quyết tâm bám trụ lại thành phố vì khi rời quê, anh đã tự hứa với lòng mình rằng sẽ chỉ trở lại khi thành công.

Không còn nơi ở, Thông bám trụ vào TP.HCM bằng đủ thứ nghề. Anh tiếp tục bán báo, vé số, phụ kiện và cuối cùng là đánh giày. Anh nhớ lại: “Khi đến với nghề đánh giày, tôi đã sống một cuộc sống như một đứa trẻ đường phố”.

“Ban ngày, tôi lang thang trên phố đánh giày. Đến tối, tôi ra hành lang chung cư, gầm cầu để ngủ… Nhiều đêm, sợ bị công an bắt quả tang, tôi trèo lên cây bàng ven kênh Nhiêu Lộc để ngủ ”, anh này cho biết thêm.

Hiện tại, anh là chủ của một studio chụp ảnh cưới và là một nhiếp ảnh gia nổi tiếng. (Ảnh: Nhân vật cung cấp).

Đi bụi, Thông giao du, giang hồ với những đứa trẻ cùng cảnh ngộ. Để tồn tại, Thông thường xuyên tranh giành lãnh địa, khẳng định bản thân… Anh chiến đấu đến mức không một ngày chân tay, mặt mũi không trầy xước, chảy máu.

Tuy nhiên, trên con đường giang hồ, Thông chưa một lần sa ngã. Mỗi khi bị bạn bè, kẻ xấu dụ dỗ, lôi kéo tham gia vào các tệ nạn, hoạt động vi phạm pháp luật, Thông đều tỉnh táo và khôn khéo để tránh.

“Đi bụi đời, tôi kết bạn với đủ mọi thành phần xã hội. Họ cũng gạ gẫm, dụ dỗ tôi hút, chích ma túy nhưng tôi đều cố tránh. Tôi luôn ý thức rằng phía sau mình là quê hương, gia đình, bố mẹ và hai đứa em đang đi học nên tôi không thể làm gì sai được ”, anh nói.

Vượt qua nghịch cảnh, trả ơn cuộc đời

Lang thang đánh giày ngoài đường cả năm trời, Thông gặp một người bạn ngủ dưới gầm cầu trước đó. Lúc này, bạn của Thông đang được nhà chăm sóc nên có cơ hội theo học nhiếp ảnh và xử lý ảnh.

Thấy bạn có sự nghiệp, có tiền, trong sạch, khác xa với vẻ ngoài bụi bặm, Thông cảm phục vô cùng. Thương thông, người này gợi ý cho cháu tham gia lớp học nhiếp ảnh cơ bản miễn phí của Hội Bảo trợ trẻ em đường phố quận Bình Thạnh.

Mini vâng lời và được nhận vào lớp. Từ đó, anh sáng đi học, chiều đi đánh giày kiếm sống. Biết bạn mình đi học, đám trẻ sống bụi đời không ai ghen tị mà còn ra sức ủng hộ, giúp đỡ bạn ấy.

Những ngày Thông không thể đi đánh giày, không có tiền ăn, những đứa trẻ này đã góp tiền mua gạo (gạo trắng) về rửa sạch rồi cùng nhau ăn. Ba tháng học trôi qua trong chớp mắt. Thông nhận thấy đây là nghề phù hợp với mình và thực sự khiến mình đam mê.

Niềm đam mê của anh đã chạm đến trái tim của người thầy đang dạy anh chụp ảnh. Người này sau đó giới thiệu đến tạm trú tại quận Bình Thạnh để có thời gian học hậu kỳ ảnh.

Tại đây anh ta đã được cho ăn. Tuy nhiên, hàng ngày anh phải đạp xe gần 10km đến tiệm ảnh ở quận 5 để học nghề. Thông chỉ có thể rời đi khi đồng hồ điểm 10 giờ tối.

Anh kể: “Lúc đó, đã có lúc tôi muốn bỏ cuộc vì làm ở tiệm lâu năm mà trong túi vẫn không có nổi một xu. Một ngày nọ, tôi đang lái xe thì xe bị thủng lốp. Không có tiền bơm, vá, tôi phải đi bộ. Lúc chúng tôi về đến hầm trú ẩn thì trời đã sáng ”.

“Nhưng tôi nhận ra rằng bạn phải có một công việc để có tiền nuôi bản thân và gửi về cho gia đình. Hơn thế nữa, mình biết nghề này học xong sẽ có việc làm. Bởi khi đó, việc xử lý ảnh hậu kỳ còn rất mới mẻ ở Việt Nam. Nghĩ vậy, em cố gắng vượt khó học giỏi ”, anh nói thêm.

Năm 2004, sau khi tích lũy được những kinh nghiệm nhất định, anh nghỉ học để vào làm trong một studio chụp ảnh cưới với mức lương 2,8 triệu đồng. Sau nửa năm, anh tự xin việc và trở thành đối tác hậu kỳ của tiệm ảnh. Anh cũng nhận được nhiều đơn đặt hàng của nhiều cửa hàng khác về gia công, chế tác ảnh. Một năm sau, anh mua xe hơi và đầu tư các thiết bị cần thiết cho nghề của mình.

Hiện tại, anh vẫn dạy nghề miễn phí cho các em nhỏ tại nhà và bất kỳ ai có niềm đam mê nhiếp ảnh. (Ảnh: Nhân vật cung cấp).

Nhớ lại quãng thời gian ngột ngạt, anh Thông quyết định đào tạo miễn phí cho các bạn trẻ quê mình có nhu cầu học nhiếp ảnh. Khi đã ổn định, anh xin xuất gia để nhường chỗ cho những người khó khăn hơn.

Bên ngoài, Thông thuê phòng trọ làm nơi gia công ảnh và tiếp tục dạy nghề miễn phí cho những ai có đam mê. Với những đóng góp của mình, năm 2006, Hồ Quốc Thống được vinh danh là “Công dân trẻ tiêu biểu Thành phố Hồ Chí Minh”.

Sau đó, anh được Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam hỗ trợ. Có vốn, anh mở studio chụp ảnh cưới để vừa làm vừa tiếp tục dạy nghề miễn phí cho trẻ em trong mái ấm và ai muốn học nghề.

Trong 15 năm qua, ông đã đào tạo hàng trăm nhân viên vận hành. Đặc biệt, các nhiếp ảnh gia được anh đào tạo miễn phí sau khi ra trường đều làm việc tại các studio nổi tiếng tại TP.HCM hoặc về quê mở studio riêng và rất phát triển.

Anh chia sẻ: “Kể cả bây giờ, ai đam mê nhiếp ảnh và muốn học nghề, tôi đều hỗ trợ, hướng dẫn và đào tạo miễn phí. Đối với tôi, việc có thêm một học viên chỉ như thêm một cái bát, một đôi đũa, không phải là vấn đề gì to tát ”.

“Tôi có được vị trí ngày hôm nay là nhờ những người thầy, người cô, người bạn đã ủng hộ tôi trong suốt sự nghiệp. Cái nghĩa, cái ân của thầy cô và bạn bè, tôi không thể nào đền đáp được. Vì vậy, tôi sẽ mang lại ý nghĩa cho cuộc sống, ”anh nói thêm.

Leave a Reply

Your email address will not be published.