Kết quả không có gì đáng ngạc nhiên

Rate this post

Đường phố được bê tông hóa, các dòng suối đang dần được bồi lấp

Một người bạn kiến ​​trúc sư làm việc ở Hàn Quốc trong dịp về Việt Nam đã đến Đà Lạt, sau đó nói với tôi rằng: Đà Lạt bây giờ khác quá, bê tông hóa, dày đặc các tòa nhà cao tầng, khách sạn. Dấu vết của quá khứ ngày càng ít đi, xa lạ với môi trường tự nhiên trước đây.

Nhiều tuyến phố ở TP Đà Lạt ngập vào chiều ngày 1 tháng 9. Ảnh: FB

Cảnh quan đã bị phá hủy, những mảng xanh và rừng thông đã nhường chỗ cho các công trình. Dòng suối bị lấn chiếm, bồi lấp dần. Nhiều nơi, bãi đất trống ở các vùng trũng, ngoại thành bỗng chốc được bao phủ bởi hệ thống nhà kính trồng rau, hoa màu.

Anh đến Đà Lạt với mong muốn được hòa mình vào khí hậu mát mẻ, tham quan các di sản, cảnh đẹp thiên nhiên. Theo ông, Đà Lạt nên hạn chế bê tông hóa khu vực trung tâm và ưu tiên cho các hoạt động giao thông công cộng, đi bộ, đạp xe.

Đứng trên tầng 7 của khách sạn nhìn xuống khu trung tâm, tôi thấy phần lớn đã được bê tông hóa, qua trò chuyện với những người bạn là dân bản địa làm nghề xây dựng thì được biết, trong khu dân cư, thoát nước từ các công trình nhà ở tư nhân. phần lớn là tự làm rồi đấu nối vào cống thoát nước ngoài đường, cũng có nhiều trường hợp đổ rác vào đó.

Hầu hết các tuyến đường đều có độ dốc khá cao, đường dẫn nước vào miệng cống nhỏ, hẹp có thể khiến nước thoát không kịp, nhất là khi có mưa lớn. Đường dẫn nước vào có kích thước gần giống nhau trong khi các cống lớn nhỏ khác nhau và gần như kín rác.

Phá rạp chiếu phim để xây khách sạn

Đà Lạt là thành phố du lịch nổi tiếng, nhưng bây giờ nói đến văn hóa, giải trí thì chỉ có một bảo tàng, một rạp chiếu phim, không có nhà hát hay sân khấu.

Trước đây, dù dân số chỉ khoảng 70.000 người nhưng trên đường Trương Công Định đã có 4 rạp chiếu phim gồm Hòa Bình, Ngọc Lan, Ngọc Hiệp và một rạp khác. Sau đó, 3 nhà hát bị phá bỏ để xây khách sạn và cao ốc.

Giờ chỉ còn nhà hát Hòa Bình tồn tại từ thế kỷ trước là ký ức, gắn bó với nhiều thế hệ người Đà Lạt và du khách là có thể tháo dỡ để xây dựng thành quần thể.

Dinh toàn quyền trên đồi thông hay còn gọi là đồi Dinh rộng 4,43 ha có từ năm 1910, gắn liền với lịch sử Đà Lạt, được di dời để xây dựng khu thương mại, khách sạn cao cấp.

Di sản Dinh Thống đốc Đà Lạt trước khi được đưa vào quy hoạch chi tiết khu trung tâm Hòa Bình. Ảnh: NĐT

Đà Lạt với diện tích khoảng 393 km² cũng xảy ra tình trạng thiếu nước sinh hoạt. Hơn 90 năm trước, các kiến ​​trúc sư người Pháp quy hoạch Đà Lạt đã cảnh báo rằng nước ngầm và nước mặt chỉ đủ cung cấp cho khoảng 120.000 người.

Đến nay, với dân số hơn 300.000 người, khu trung tâm ngày càng bị bê tông hóa, mất nhiều không gian xanh, giảm tích nước, tăng du khách vào mùa khô, thiếu nước sinh hoạt. là nguyên nhân gây ra tắc đường, phải lắp đặt đèn tín hiệu chính thức. Đà Lạt không còn sở hữu danh hiệu “thành phố không đèn giao thông”.

Thoát nước, cấp nước và giao thông là những nhu cầu quan trọng nhất của con người. Bất kỳ thành phố nào vướng vào một trong những trường hợp này đều gặp phải vô số trở ngại, chất lượng cuộc sống giảm sút và khó phát triển bền vững. Nhiều chuyên gia, nhà quản lý đưa ra ý kiến ​​Đà Lạt không nên xây nhà cao tầng ở khu vực trung tâm khiến dân số tăng đột biến.

“Quy hoạch và thiết kế đô thị tỷ lệ 1/500 khu trung tâm Hòa Bình, thành phố Đà Lạt” vừa được chính quyền tỉnh Lâm Đồng công bố, các chuyên gia đánh giá sẽ làm thay đổi toàn bộ diện mạo của khu trung tâm. Hòa Bình với hơn 30ha bao gồm toàn bộ diện tích từ bờ bắc hồ Xuân Hương. Theo phương án và thiết kế đó, chỉ phải dỡ bỏ chợ và nhà hát Hòa Bình, dinh tỉnh trưởng cũng phải di dời.

Đà Lạt có bề dày lịch sử hơn một thế kỷ, thừa hưởng một di sản kiến ​​trúc quý giá gồm hàng nghìn ngôi biệt thự, hàng trăm ngôi chùa, nhà thờ, thiền viện, dinh thự … Khu vực trung tâm với cảnh quan thiên nhiên cùng với hồ Xuân Hương cũng được nhiều người biết đến những cái tên như “Thành phố sương mù”, “Thành phố ngàn cây thông” hoặc “Paris nhỏ”.

Quy hoạch và thiết kế đô thị phản ánh tư duy và việc thực hiện các chiến lược phát triển trong tương lai, có tác động lớn đến đời sống, tinh thần, hoạt động, kinh tế, di sản, văn hóa và xã hội của nơi đó. ở đó. Thực tế đã có những bài học đau xót trong quá trình đô thị hóa, nhắc nhở về tầm quan trọng của quy hoạch và thiết kế, nếu sai sót sẽ dẫn đến lãng phí, thậm chí thiệt hại không thể khắc phục.

Đừng để các doanh nghiệp bất động sản tài trợ cho quy hoạch

Có rất ít thành phố trong thế giới phát triển được coi là đáng sống để các công ty bất động sản tài trợ chi phí và chỉ riêng các kiến ​​trúc sư trong quy hoạch và thiết kế đô thị. Họ luôn có sự cộng tác của các nhà đô thị học, kinh tế học, xã hội học, sử học, giáo dục học, khí tượng học, thủy văn học và thậm chí cả các nghệ sĩ. Sau đó, cố gắng điều tra, nghiên cứu, thu thập ý kiến ​​của nhân dân, loại bỏ tận gốc những khuyết điểm, những điểm chưa phù hợp dựa trên ý chí chủ quan của cá nhân hoặc một nhóm lợi ích nào đó.

Mỗi thành phố có những đặc điểm khác nhau, không phải kiểu “một đường cắt” là phù hợp. Đà Lạt có địa hình tự nhiên và đặc sắc về lịch sử, văn hóa, di sản, kiến ​​trúc như một tác phẩm nghệ thuật có hồn … Quy hoạch hay thiết kế xây dựng cần xem xét kỹ lưỡng các yếu tố này. người thụ hưởng cảm thấy phấn khởi và được đảm bảo điều kiện sống.

Đà Lạt không thể tiếp tục phá vỡ cảnh quan thiên nhiên, trung tâm thủ đô nhỏ bé không thể chịu đựng những đòi hỏi mới vượt quá sức chịu đựng. Khu thương mại, khách sạn, nhà nghỉ, nhà cao tầng không phải nơi nào cũng có thể xây dựng được. Các đô thị vệ tinh có thể được phát triển ở Đức Trọng, Đơn Dương, Lạc Dương, Cát Tiên, Di Linh, Bảo Lâm và nhiều nơi khác. Không phát triển đô thị theo kiểu “vết dầu loang”, trung tâm ngày càng được bê tông hóa.

Hãy bảo vệ môi trường, không gian xanh. Tận dụng địa hình tự nhiên, không gian đường phố còn lại để thoát nước. Khai thông dòng chảy vốn có, nạo vét, vớt rác thường xuyên giúp nâng cao khả năng thoát nước, mở rộng các cửa hút nước phù hợp. Thay đổi cách thức, công nghệ nhà kính đảm bảo hút nước.

Tôi mong các cơ quan có thẩm quyền nghiên cứu kỹ lưỡng và xử lý tốt mối quan hệ giữa hiện đại hóa xây dựng và bảo vệ cảnh quan, giá trị nhân văn sâu sắc, tình cảm của cư dân trong đó. Ai đến cũng thấy giá trị lịch sử và bản sắc kiến ​​trúc của Đà Lạt.

Đừng bao giờ loại bỏ thêm di sản và cảnh quan thiên nhiên để áp dụng quy hoạch và thiết kế đô thị hiện đại cho Đà Lạt. Các nhà đầu tư, dù là trong nước hay nước ngoài, không được phép tài trợ chi phí thiết kế và quy hoạch đô thị, ngay cả khi nó không được hoàn lại. Vì một khi đã bỏ ra chi phí thì tổ chức, cá nhân đó có thể sẽ chi phối trong quá trình triển khai, thực hiện, không ai cho đi, dư luận có thể ngầm hiểu là có định hướng ưu tiên. Chọn đối tượng đó.

Trần Văn Tường

Giáo sư ‘Người rừng’: Chúng ta đang giao dịch, buôn bán với thiên nhiên

GS Nguyễn Ngọc Lung cho rằng, chúng ta đang điều tiết thủy điện theo bản năng chứ không phải theo dòng chảy.

Leave a Reply

Your email address will not be published.