Khi những trang đời là những vần thơ

Rate this post

Tiến sĩ Quản Minh Cương – Phó Bí thư Thường trực Tỉnh ủy, Trưởng đoàn Đại biểu Quốc hội tỉnh được phân công về Đồng Nai hơn hai năm. Giữa bộn bề công việc, anh đã viết nên trang đời của chính mình bằng những vần thơ đầy cảm xúc …



Phó Bí thư Thường trực Tỉnh ủy, Trưởng đoàn Đại biểu Quốc hội tỉnh Quản Minh Cường đối thoại với văn nghệ sĩ Đồng Nai về công tác bảo vệ chính trị nội bộ, nền tảng tư tưởng của Đảng đối với hoạt động văn học, nghệ thuật và báo chí

* Đồng Nai tình cảm

Đó là tác phẩm “Long thiên” gồm 66 cặp lục bát do tác giả Quản Minh Cường viết vào dịp 19/5/2021, ghi lại niên đại của Đồng Nai từ ngày mở đất đến nay. Bài thơ được đưa lên Youtube làn điệu ví Nghệ Tĩnh da diết, hào hùng. Qua phần mở đầu của bài thơ, người đọc cảm nhận được tác giả đến với nơi đây với thái độ “Tình từ nơi ấy”, không chỉ coi Đồng Nai là nơi sinh sống, làm việc mà còn là niềm tự hào, là nỗi niềm. lòng biết ơn. tình yêu dành cho vùng đất của những thiên tài:

Đồng Nai, vùng đất miền Đông.

Yêu từ nơi ấy, mong chờ

Tự hào ba trăm năm trước

Các bậc tiền nhân đã tạc vào núi sông.

Tác giả đã khắc họa các giai đoạn lịch sử của Đồng Nai một cách đầy đủ, sắc nét và giàu chất thơ: “Sông, ngọn lửa, núi rừng – Tên tuổi của những chiến công lừng lẫy”. Nói về Đồng Nai hôm nay, tác giả Quản Minh Cường tổng kết bằng những câu ca dao đầy tình cảm: “Khu công nghiệp xây dựng – Địa điểm dồi dào, thắm tình hữu nghị”. Giọng thơ của anh thể hiện tinh thần phóng khoáng, cách tân rất Nam Bộ dù thời gian anh ở Đồng Nai chưa lâu:

Đồng Nai đẹp quá!

Đoàn kết, nỗ lực, thịnh vượng mãi mãi

Nhân dịp Tết Nguyên đán, ông viết bài thơ “Tư duy – Phát triển” bày tỏ niềm tin tưởng về một Đồng Nai giàu đẹp đang chuyển mình, đổi mới và phát triển. Nhưng bài thơ đặc biệt ở chỗ ghép những chữ đầu của bài thơ sẽ thành: “Biên Hòa, Vĩnh Cửu, Long Thành, Long Khánh, Nhơn Trạch, Xuân Lộc, Thống Nhất, Trảng Bom, Tân Phú, Định Quán, Cẩm Mỹ – Đồng Nai đoàn kết, tư duy và phát triển! ” Không chỉ yêu nghề mà anh còn rất am hiểu, sâu sắc về mảnh đất và con người Đồng Nai là quê hương thân yêu.

Từng được đào tạo và công tác nhiều năm trong ngành cảnh sát hình sự, tác giả Quản Minh Cường cho rằng mình không phải là nhà thơ. Anh đến với thơ bằng niềm đam mê chân thành, nhưng cũng rất khiêm tốn và cầu thị. Chia sẻ với độc giả, bạn thơ Đồng Nai, anh cho biết: “Để viết được những vần thơ này, tôi đã đọc rất nhiều cuốn sách lịch sử của Đồng Nai. Ngay khi đặt chân đến đây, ngoài việc tiếp cận cuộc sống, con người Đồng Nai, tôi đến thư viện để đọc mọi thứ, kể cả sách văn học. Không được sống trọn vẹn với thơ như nhà thơ, anh tranh thủ viết trên điện thoại trong những phút rảnh rỗi. Nhiều bài thơ ra đời trong những chuyến công tác, với cảm xúc mà công việc và trách nhiệm là chất xúc tác. Chẳng hạn bài thơ “Không thể và có thể” của anh viết về anh bộ đội cụ Hồ hy sinh ở chiến trường Xuân Lộc:

Có thể chúng ta vẫn biết

Ngưỡng cửa nhà mẹ đang đợi

Nửa thế kỷ đau lòng

Thì thầm với tôi trong bụng

Con chưa về mẹ ạ

Nhưng mẹ đừng buồn

Máu và linh hồn của anh trai tôi

Đã biến thành một quốc gia…

Ở một góc riêng của trái tim, anh nhờ thơ để vơi đi những yêu thương, trăn trở về “duyên nợ” cuộc đời, về gia đình… Bài thơ “Nợ” tuy ngắn gọn nhưng thấm đẫm triết lý làm người: “Làm thế nào tôi có thể trả hết các món nợ của thế giới? Chân thành, nhân hậu, cố gắng vẹn toàn – Sinh ra nợ dày, Không vay cũng trả ân tình này! ” Anh phát hiện ra rằng “những lời nói dối của mẹ” là tình yêu thương vô bờ bến. Sau bao năm kìm nén trong đau thương, tác giả bật ra câu thơ khóc thương mẹ:

Chiều nay gió đã qua

Con xin lỗi về phần trường mẹ!

Báo Đại biểu Nhân dân viết về bài thơ “Thương vợ” như sau: “Hình ảnh người vợ trong bài thơ“ Người vợ tốt ”mà chúng tôi tình cờ đọc được của chính khách, nhà thơ Quan Minh Cường, được miêu tả rất chân thực, mộc mạc. giản dị mà sâu sắc biết bao. Họ – những người vợ ấy – là hình ảnh đại diện cho những người phụ nữ Việt Nam hiện đại, bao dung, thầm lặng hy sinh vì chồng con “:

Đôi khi có những cơn bão xung quanh tôi

Vợ gánh gánh, để chồng vươn cao.

Những lúc vui, lúc buồn

Vui là hết, buồn thì vợ mang …

Viết cho con, anh dành những dòng thơ đầy xúc động:

Nhìn con trai tôi, tôi thấy chân trờitôi

Niềm vui sẽ sớm tràn đầy…

Mai này con khôn lớn cha cười.

Ngày xưa ông cha ta bảo cuộc đời bao la!

(Hỏi?)

Bài thơ “Đời cha” (đã được phối nhạc) cùng với nhiều bài thơ khác ghi dấu tuổi thơ, giếng làng, ước mơ nhỏ nhoi đầy tình người… cho thấy tác giả luôn đau đáu nỗi niềm riêng, nhưng luôn cố gắng thu xếp. mọi việc để làm nhiệm vụ Đảng và Nhân dân giao phó. Tình riêng dồn nén, tác giả Quản Minh Cường với cảm xúc của một người làm thơ chọn cách viết để cảm nhận về cuộc đời mình hoặc chia sẻ cùng bạn bè, đồng nghiệp và người thân.

* Mối lương duyên với giới văn nghệ sĩ

Tham dự các hoạt động của Hội Văn học Nghệ thuật Đồng Nai, Tiến sĩ Quản Minh Cường ngay lập tức hòa chung không khí thơ ca bằng cách đọc thơ, trao đổi kinh nghiệm học tập, sáng tác … Ông viết nhiều bài thơ tặng giới văn nghệ sĩ Đồng Nai để khích lệ, động viên người khác. làm văn nghệ của tỉnh. Với trách nhiệm của một quan chức, và cũng với tâm hồn của một nghệ sĩ, ông tin rằng mỗi văn nghệ sĩ đều có trong mình tâm hồn và khối óc tài sản vô giá, đó là kho tàng văn hóa và tài năng. … Và những điều đó cần được làm thành tác phẩm, cần tỏa sáng và mang lại niềm vui cho mọi người, đóng góp hữu ích vào sự phát triển vững mạnh của quê hương, đất nước. Anh đến với giới văn nghệ sĩ Đồng Nai một cách tự nhiên, đồng điệu, cách nói của anh thật trọn vẹn và ý nhị: “nhân ái kết nối Đồng Nai!”

Nhà thơ Tố Hữu đã từng nói: “Thơ chỉ bật ra trong lòng khi cuộc sống đủ đầy”; Nhà thơ Chế Lan Viên cũng khẳng định thơ có khả năng kết nối đặc biệt: “Trái đất rộng hơn một phần là do những trang thơ và miền tâm hồn thi sĩ”. Tác giả Quản Minh Cường đã không ngại học hỏi từ các nhà thơ, mọi điều anh chia sẻ đều được anh nâng niu, chắt lọc cho riêng mình, để viết và mở rộng những làn sóng thơ và tâm hồn. Cũng từ những người bạn thơ, anh được tiếp cận với những thể thơ mới, với những phương thức biểu đạt mới độc đáo và thú vị. Anh từng “thử nghiệm” những bài thơ với hàng chục cách đọc khác nhau nhờ thêm – bớt chữ, đọc xuôi – đọc ngược… Làm quen với thơ haiku, một thể thơ truyền thống đặc sắc của Nhật Bản, anh đã thuộc ngay. Những chùm thơ haiku mới, trong đó có những tác phẩm viết về thiên nhiên Hà Nội, thể hiện một góc nhìn rất riêng:

Mưa rào trái mùa tiếp theo

Hồ Tây sóng vỗ như biển

anh chàng kia bắt cá bằng hai tay

hoặc:

Sông Tô Lịch sau cơn mưa

cần câu cá chen lấn với mọi người

Họa sĩ vẽ tranh!

Quan sát, lắng nghe, cảm nhận bằng cả trái tim, gửi gắm những lời tâm sự của mình vào trang thơ… Vì vậy, anh cũng gửi món quà tinh thần của mình đến Học viện Quốc phòng, đến những thiên thần áo trắng. (y, bác sĩ), nhà báo … Đó là những vần thơ đầy cảm hứng, đôi khi còn đơn sơ, thô ráp nhưng đầy tin tưởng và trân trọng.

Mặc dù được tiếp thu một nền giáo dục hiện đại, ưu việt và không ngừng tự học, tự trau dồi kiến ​​thức mới để phục vụ cho công việc; Anh luôn giữ cho mình hình mẫu người đàn ông Việt Nam, hết lòng vì Tổ quốc, vì bổn phận, vì gia đình… Có lúc tủi thân, anh dành riêng cho mình những vần thơ: “Làm trai bao”. xứng đáng với trí tuệ ngày nay! ” Trước thời khắc của mùa xuân mới, anh đã gửi gắm những tâm tư, tình cảm của mình vào bài thơ:

Cần luôn tắm nước mát

Tâm trí và tâm hồn

Có một cuộc sống vội vã

Chúng ta phải luôn im lặng …

(Acephalous)

Cảm xúc ấy, theo anh, không thể đưa lên mặt báo mà có thể chờ anh thể hiện bằng chính sự đồng cảm của mình với bạn bè, người thân… Như một câu hát quen thuộc, lâu đời, anh đã “bén rễ, xanh tươi”. với mảnh đất và con người Đồng Nai qua tình yêu thơ và qua những sáng tác của chính mình.

Trần Thu Hằng

.

Leave a Reply

Your email address will not be published.