Tết trung thu là tết của yêu thương

Rate this post

Tôi nghĩ Trung thu là Tết của trẻ em nên trẻ em là đối tượng được ưu tiên số một. Tôi luôn tạm gác nỗi buồn về cuộc hôn nhân tồi tệ để “vui” những mùa trăng tròn bên con.

Chiều nay, khi đang xem quảng cáo bánh trung thu trên TV, con trai anh quay vào bếp hỏi:

– Thưa cô, mẹ sao gọi là Tết đoàn viên?

– Đó là tên gọi khác của Tết Trung thu! – Tôi dở khóc dở cười.

– Còn có tên khác là “Tết trông trăng” phải không?

Thấy không thể “cưỡng lại” được, tôi đành giải thích:

– Đây là tên gọi mới, Tết Trung thu cũng là ngày mọi thành viên trong gia đình quây quần bên nhau nên được gọi là Tết đoàn viên.

Tôi phải cố tỏ ra mạnh mẽ để trả lời con như vậy nhưng lòng tôi lại bật khóc. Tôi ám ảnh hai từ “đoàn viên” – những từ chỉ khiến những người cô đơn cảm thấy xót xa. Chắc hẳn tất cả các bà mẹ trong hoàn cảnh tương tự đều có cảm giác này.



Minh họa: Phan Nhân

*

Mọi thứ bắt đầu từ khát khao được làm mẹ của tôi, nhưng rất khó khăn, khó có thai, niềm vui xen lẫn lo lắng vì thai kỳ khó khăn. Kết quả là tôi sinh non, phải ký gửi mẹ hoặc con, bác sĩ mới mổ. Thật may mắn là mẹ tròn con vuông. Nhưng vì giai đoạn sinh nở, tôi xem em bé là cả thế giới. Thấy tôi cuồng con, chồng tôi nhiều lúc bực mình, anh thường lầm bầm lý lẽ “quên chồng có con”.

Em đã sinh ra một đứa con bên bờ vực của cái chết, mong em hãy hiểu cho tình yêu vô bờ bến mà em dành cho anh ấy. Còn nhớ, khi được đưa vào phòng mổ, tôi vô tình nghe thấy tiếng cô y tá: “Không nghe được tim thai đâu bác sĩ ơi!”. Tôi tuyệt vọng, thiếu thốn bất cứ thứ gì, chỉ muốn nhắm mắt ngủ trên bàn mổ. Vì vậy, khi tôi đang nằm trên bàn mổ lạnh lẽo, khi nghe tiếng con khóc, tôi đã phá lên cười. Nhưng nước mắt cứ tuôn rơi, đó là lúc tôi hiểu thế nào là nước mắt hạnh phúc.

Kể từ khi sinh con, tôi luôn có ý nghĩ phải làm gì. Trung thu phải dành trọn thời gian cho con.

Con trai tôi đã có một tuổi thơ vui Tết Trung thu.

Hồi đó, con còn nhỏ lắm, nhưng từ những ngày còn trăng hình lá lúa, vợ chồng tôi đã thể hiện cho cháu tinh thần của mùa “chim cu gáy”. Ba đội hoa vải, nhảy, uốn, lượn, vồ … động tác hùng dũng như đầu lân. Hai mẹ con khiến khán giả vỗ tay khen ngợi. Có khi “kỳ lân” hóa thành ông Địa với cái bụng phệ khiến hai mẹ con cười nghiêng ngả. Mỗi lần bố đóng vai sư tử, ông Địa là con lại vỗ tay rần rần, vợ chồng tôi cùng cười. Hai vợ chồng mong con khôn lớn từng ngày. Khi con mới tập đi đã chạy đi mua lồng đèn, dạy đánh trống, đeo mặt nạ ông Địa, cầm gậy Tề Thiên …

Nhưng khi tôi học được đội đầu sư tử thật để nhảy múa thì gia đình chia tay. Phần này là lỗi của tôi. Vì quá tập trung cho con nên chồng chị đã tìm người phụ nữ khác để gần gũi. Khi chỉ còn hai mẹ con ở nhà, tôi luôn có cảm giác như một người đang mang trọng tội – không giữ được “con lân, ông địa” cho riêng mình.

*

Sau khi ly hôn, tôi chọn sống trong căn nhà cũ, cạnh ông bà ngoại vì tôi muốn cuộc sống của con mình không có gì xáo trộn. Ngày nào cũng phải chứng kiến ​​cảnh ông già cõng vợ mới con mới, cảm giác này thật kinh khủng. Nhưng tôi phải vững vàng. Vì con tôi, tôi không được xúc động hay khóc lóc. Mẹ cần phải truyền cho con lòng can đảm, làm sao mẹ có thể cho phép mình yếu đuối?

Ở gần ông ngoại, thường xuyên được gặp bố, được ông bà thương yêu, dù đau nhưng tôi vẫn bằng lòng vì mọi thứ gần như vẫn như xưa. Nó hơi bất tiện và nhạy cảm. Tình huống này thật bất ngờ. Mọi khi đang chơi với ông nội nhưng thấy bố đưa dì và em trai về nhà chơi, tôi vội vã chạy về nhà với vẻ mặt buồn bã. Tôi cháy túi rồi!

– Mẹ ơi, sao khi nhìn thấy con người lớn cứ bảo “thằng bé tội nghiệp” vậy? Thật tiếc khi bạn không dám xem múa lân? Vậy là từ nay không sợ ma nữa, một mình đi xem, không còn nhờ mẹ dẫn đi nữa.

Mẹ nên làm gì bây giờ? Bạn là một đứa trẻ nhạy cảm, bạn đang giả vờ mạnh mẽ vì bạn cảm thấy được yêu thương / thương hại. Tôi thực sự không muốn con mình tiếp tục nhạy cảm và dễ bị tổn thương từ mẹ, nhưng tôi sợ những gì ông trời đã ban tặng. Tôi dỗ dành:

– Đừng tin những lời nói đùa đó, hãy tin tôi. Đứa trẻ nào bằng tuổi tôi cũng được mẹ đưa đi xem múa lân.

– Chỉ có mẹ bế con, các con do bố bế.

Tôi không nói được gì nữa, nước mắt lưng tròng.

Nỗi đau chết người của tôi là cuộc hôn nhân tan vỡ. Bạn có thể tin được không? Khi bị chồng ném vào mặt tờ giấy ly hôn, một chút tự ái của phái nữ đã bị giáng một đòn chí mạng nhưng tôi vẫn cố mềm mỏng “thương lượng” để qua Trung thu rồi tính. Sắp xếp để có một cái Tết Trung thu yên bình cho con trai đã tính là kế hoạch níu kéo nên không thành.

Không có em, tôi vẫn muốn con trai có Tết Trung thu.

Sau khi mắt bị lệch và nhược thị, tôi sợ bóng đêm vô cùng – ảnh chụp bên đông mà nhìn vẫn thấy bên tây. Khốn khổ! Lên ba, hai tuổi không đi thẳng mà cứ bị gai đâm vào đầu, mặt đau mới nhớ là mình bị lệch rất nặng.

Nhưng con người không có quyền bấu víu vào nỗi sợ hãi của mình và trốn tránh đối mặt với thực tế, thậm chí là thực tế phũ phàng. Sợ nhất là đi chơi đêm, ở quê không có đèn đường, đêm Trung thu xe cộ và người chật như nêm. Nhưng không còn cách nào khác, làm sao tôi có thể tước đi niềm vui Tết Trung thu của con, nên đêm nào tôi cũng xách pin đưa con đi xem múa lân.

Năm nào tôi cũng mời đoàn lân về múa cho các cháu. Nhà tôi trồng nhiều hoa lan và dây leo, trong nhà chật kín người xem. Chắc chắn, sau khi đoàn lân ra về, vườn hoa của tôi cũng… kín chỗ. Tôi yêu hoa nên cũng vì hoa mà tan nát. Nhưng không sao, tôi sẽ sống lại “tác phẩm thế kỷ” của mình, còn gì hạnh phúc hơn hạnh phúc khi nhìn thấy con trai mình cười hạnh phúc.

*

– Mẹ ơi, ngày tết anh ấy có về thăm con không?

Người thân yêu! Gọi như vậy là hỗn láo. Tôi sẽ buồn biết bao khi bạn không tôn trọng cha mình. Nhưng còn quá sớm để nói với bạn những điều này. Tôi chỉ nói nhỏ: đừng gọi bố là “anh”, một đứa trẻ lễ phép sẽ không bao giờ gọi như vậy.

Câu hỏi của bạn khiến con dao trên tay đi chệch hướng, cứa vào da thịt, chảy nhiều máu. Dù ghét, rất ghét người đàn ông hết mực yêu thương nhưng tôi không buồn, không giận khi Tết Trung thu, tôi muốn có bố ở bên.

Nhanh quá. Năm năm nay, anh không thực hiện nghĩa vụ cấp dưỡng, cũng không cho con tiền lẻ, thỉnh thoảng về nhà dắt con đi ăn bát phở, cậu bé mừng hết biết. Tội nghiệp thằng cha ít về, nhưng tôi luôn nhắc nhở bố. Tôi cũng không nỡ gieo vào đầu con những suy nghĩ bi quan tàn nhẫn nên tôi rất thân thiện nói chuyện với con về người cha “không chung thủy”.

Năm năm liền, Trung thu chỉ có hai mẹ con. Mỗi dịp trung thu về, Ri luôn hỏi bố có dẫn đi xem múa lân không. Có cùng một bộ bài? Con trả lời luôn là bố bận công việc nên rủ mẹ về vui Tết Trung thu với con, con xin lỗi. Năm nào tôi cũng chuẩn bị lồng đèn và mâm cỗ, nói với các con đây là quà Tết Trung thu của bố. Cậu con trai rất hào hứng. (Sự thật là bố Ri bận xuống phố xem múa lân mà dắt theo cô gái trẻ đẹp và 2 đứa con chứ không phải máu mủ của mình).

Nhưng lần này, có vẻ như anh chàng đã có thể ngừng “lừa” con trai. Sau khi nghe mẹ giải thích ý nghĩa của câu “Tết Đoàn viên”, Cu Ri lên lầu, chuyển kênh thay vì xem múa lân. Nhìn cách cô ấy che giấu những đòi hỏi chính đáng của một đứa trẻ trong ngày Tết Trung thu khiến lòng tôi đau nhói.

***

Chiều nay rủ Cu Ri cùng làm đầu lân. Gia đình mình sẽ có đội lân riêng chỉ có mẹ và con.

Tôi lấy một chiếc hộp bìa cứng lớn, khoét và khoét hai lỗ lớn để làm mắt và miệng lớn thành hình đầu kỳ lân. Con cắt bìa cứng làm lưỡi, con cuộn 2 tờ giấy thành hình chiếc sừng rồi lấy giấy màu, giấy bạch kim ra ngồi cắt dán, trang trí đầu lân. Người con trai nhanh trí, lấy một chiếc khăn trải bàn mỏng để may cho mình một con kỳ lân. Vậy đó, một chiếc đầu kỳ lân khá ngầu. Cậu con trai cười tít mắt, ôm đầu lân đi khoe với lũ trẻ trong xóm rồi nói lại khiến ai nấy đều trầm trồ, thán phục.

Nếu bạn có một con sư tử, thì hãy tập múa. Mẹ làm đốc công, đánh trống (Trống lân là cái nắp). Con trai là một con sư tử. Hai mẹ con siêng năng tập luyện.

*

Rồi đến Tết Trung thu.

Đàn con nằm phủ phục trên mặt đất, chào chủ nhân và sau đó nhảy múa. Các cuộc xung đột ngang trái, rút ​​lui, dũng mãnh, nhảy cao… tất cả đều nhịp nhàng, uyển chuyển. Tiếng trống mẹ nhanh chậm phụ thuộc vào điệu múa của sư tử con.

Trò múa lân của hai mẹ con diễn ra trước cửa đình, dưới ánh trăng rằm, nhà nào cũng sáng sủa, rộn rã tiếng cười.

Sau khi kết thúc màn múa lân là màn phá cỗ. Một mâm bánh được dọn ra, ngoài bánh trung thu còn có bánh trái mà con trai thích ăn. Trước khi tuyên bố nghỉ, tôi chỉ tay lên mặt trăng nói Hằng đang mỉm cười nhìn mẹ con chúng tôi hạnh phúc. Đây gọi là Tết Nguyên tiêu – ăn xong hai mẹ con ôm …

Truyện ngắn: NGUYỄN THỊ BÍCH NHÂN

Leave a Reply

Your email address will not be published.