Tôi không sợ người ta lợi dụng để ăn “của chùa”.

Rate this post

Quán cháo miễn phí cho người nghèo

Quán cháo Quang Khải do vợ chồng anh Trần Văn Hòa và chị Trần Thị Dung ở 317 Trung Mỹ Tây (Q.12, TP.HCM) làm chủ với biển hiệu “Cháo – bún cho người tàn tật, người già, người bán vé”. số, tiền 5K hay không cũng được ”thu hút sự chú ý của nhiều người. Phía sau tấm biển là câu chuyện về lần trở lại thành phố của hai vợ chồng. HCM.

Vợ chồng “đồng lòng” giúp đỡ mọi người

Anh Trần Văn Hòa (47 tuổi) cho biết, cả hai vợ chồng đều thống nhất xuất trình tấm biển này chứ không phải ý kiến ​​cá nhân của anh. Trải qua một tai nạn “chết đi sống lại”, anh muốn giúp đỡ một phần nào đó những người khốn khổ hơn mình như một sự trở lại cuộc sống tuyệt vời. “Biết nằm viện vất vả rồi nhưng người tàn tật còn khổ hơn. Tấm lòng của tôi chỉ một chút thôi, chẳng đáng là gì, nhưng tôi có thể giúp họ một bát cháo để khỏe mạnh hơn. – anh Hòa chia sẻ.

Ông bà Hoa và bà Dung.

Dù bản thân không phải là những người khá giả, nhưng cả hai đều sẵn sàng giảm một chút doanh thu của nhà hàng để có thể cung cấp một bữa ăn đầy đủ cho những người nghèo hơn mình.

Nhà hàng Quang Khải mở cửa 2 khung giờ: Từ 6h đến 11h và 16h đến 21h. Tuy nhiên, các ông bà đi bán hàng về muộn, gần 23h đêm quán vẫn sẵn lòng đón tiếp.

Tấm bảng đã được bạn treo từ tháng 3, tính đến nay đã được nửa năm. Dù đã treo biển khá lâu nhưng lượng người biết đến quán cháo đặc biệt này vẫn còn khá hạn chế. Ngay cả khi tôi hỏi người dân địa phương về nhà hàng, họ lắc đầu và nói rằng họ không biết: “Dạo này không có ai thuê mặt bằng để bán một tô cháo với giá năm nghìn”.

Anh Hòa chia sẻ, nhiều người cũng ngại treo biển vì quán không lấy tiền, phải trả 5 nghìn / tô cũng như “mời” các cụ già nghèo đến ăn cháo đá bát. Anh Hoa nói: “Bạn phải lấy thứ gì đó từ chúng trước khi chúng ăn nó. Như một bà già bán chè, tôi phải nhờ bà lấy ly nước thì bà mới chịu ngồi ăn cháo ”.

Bạn thậm chí không buồn tính toán xem có bao nhiêu người đến ăn cháo của mình. Mỗi ngày anh Hòa nấu 2 nồi cháo vừa bán cho các chị, ai đến anh chị đều nhiệt tình.

Lúc đầu, nhiều người cũng nói đùa về tấm biển, “Ngày mai ăn cháo không trả tiền”, họ vẫn mỉm cười và tiếp tục công việc của mình. Bà Dung cũng chia sẻ thêm, từ khi treo biển, nhiều người đến quán hơn nhưng họ xin tiền chứ không đòi tiền cháo.

Khi được hỏi có sợ không khi nhiều người lợi dụng lòng tốt của mình để ăn “của chùa”, chị Dung vui vẻ cho biết: “Đừng bận tâm. Không vấn đề gì. Đó là việc của tôi, tôi chỉ việc đút cháo cho người ta. Tôi không quan tâm đến bất cứ điều gì khác. “

Mỗi chén cháo bạn bán cho người nghèo với giá 5 ngàn đồng hoặc không có suất ăn tương đương với một tô cháo thập cẩm 25 ngàn đồng. Chủ quán Quang Khải khẳng định: “Dù bán với giá 5 nghìn đồng, hay làm quà biếu thì cũng tương đương với chén cháo mà quán bán chứ không hề ít”.

Duy trì phương thức bán hàng đặc biệt này trong thời gian dài, quán cũng có một lượng khách quen. Ông Hòa kể, có trường hợp bà cụ bán vé số nuôi ông già yếu nên đòi ăn luôn 2 phần cháo. Mỗi ngày, tôi sẽ để lại 2 suất cháo bên ngoài, bà cụ sẽ tự đến lấy.

Một tô cháo “hợp khẩu vị mọi miền”

Anh Hòa cho biết, bản thân là người miền Bắc nên anh phải thay đổi gia vị nấu cháo cho phù hợp với khẩu vị của người miền Nam. Hoa chia sẻ rằng: “Ở đây muốn bán được hàng thì không những phải bán rẻ mà còn phải bán tốt”.

Để có được chén cháo thơm phức, anh Hòa phải dậy từ 3 giờ sáng để mua lòng ngon, sơ chế. Anh cho biết, công việc này chỉ một mình anh làm, không cho ai làm vì muốn bản thân đảm bảo sạch sẽ.

Anh Hòa sẽ sơ chế, luộc chín rồi bày lên quầy. Mỗi khi có khách, chị Dung lại chần thêm một lần nước sôi để thức ăn chín kỹ, đảm bảo an toàn vệ sinh. Với cháo, anh Hòa cũng là người nấu và chuẩn bị gia vị, mỗi ngày 2 nồi để bán và biếu. Cháo được nấu bằng thịt bằm – cũng do chính tay mình xay và bằm nhuyễn.

Mỗi tô cháo có giá 25.000 đồng, trong đó có hơn 1 lạng lòng, mà theo chị Dung là “con lợn gì thì tô cháo có” gồm: phở, gan, ngũ linh, dạ dày, và trái tim. Dù bán với giá vô cùng bình dân nhưng tô cháo vẫn đầy đặn, đủ no cho cái bụng đói meo. Cháo ăn kèm với nước mắm hành ớt cay cay và các loại rau thơm là đủ cho một buổi tối.

Bà Phạm Thị Liễu (47 tuổi) cho biết: “Quán bán cháo ngon, sạch sẽ, tiếp khách rất ân cần. Các món ăn của nhà hàng phù hợp với mọi vùng miền. Ai ăn cũng khen ngon ”.

Ngược lại, chị Phượng, một người bán vé số đã vài lần ghé quán khi nhìn thấy tấm biển được chủ quán mời ăn chia sẻ: “Tôi đã ăn ở đây hai lần. Quán bán tất nhiên là ngon, ăn là chuẩn vị Bắc ”.

Buổi trưa, quán Quang Khải đông nghịt khách. Họ có thể chỉ là những người yêu thích những món ăn của quán, hoặc cũng có thể là những cụ già, những cô gái nghèo đang cần một chén cháo ấm lòng giữa thành phố. TP HCM trái gió trở trời mưa dông. Dù họ là ai, những người chủ vẫn chào đón họ bằng tất cả sự nồng hậu và mến khách.

Leave a Reply

Your email address will not be published.